Bà cũng là đầu óc choáng váng, thế mà lại cảm thấy bất công cho Diệp Ninh. Bây giờ sau khi được Cơ Minh Nguyệt nhắc nhở, mới phản ứng lại được.
Diệp Ninh làm gì có không công bằng? Loại chuyện này, ngươi chịu thiệt là Cơ Minh Nguyệt có được không hả?
Nếu như Diệp Ninh ở đây, nhất định sẽ ngay thẳng chính trực tranh luận với bà, đây chính là tư tưởng của phong kiến cũ, dựa vào cái gì người chịu thiệt chuyện này lại là nữ nhân, nam nhân cũng có nhân quyền, cũng có sự trong trắng.
Nhưng Diệp Ninh không ở đây.
Hắn không hề biết, tiếp theo đây bản thân sẽ phải đối mặt với cái gì.
Hiện tại, Diệp Ninh đang bận xử lý chuyện nước Ngụy quy phục.
Lần này về kinh, chuyện hắn phải làm chính là chuyện này.
Người khác cảm thấy khó xử lý, là bởi vì không có quy tắc cũ nào để tìm, nhưng Diệp Ninh lại biết, cho dù là có lệ cũ, vậy thì cũng không đại biểu chắc chắn chính xác.
Từ trước nay nay hắn rất trực tiếp, không thích vòng vo, vì thế không hề chơi trò ba từ ba nhường gì cả. Quá đạo đức giả rồi.
Người thông minh đều biết, Đại Chu không thể nào từ chối nước Ngụy, lúc này còn làm mấy thứ màu mè đó, thì có ý nghĩa gì chứ?
Vì thế Diệp Ninh trực tiếp thông báo cho sứ giả nước Ngụy, bảo Tào Mạnh cầm theo ấn tín, văn thư, đi đến kinh thành. Đến lúc đó Thiên Tử sẽ đích thân đi nghênh đón, ban cho hắn ta đãi ngộ nên có.
Cũng chính là nói, không vòng vo, trực tiếp chấp nhận đầu hàng là được.
Tin tức truyền đến nước Ngụy, rất đúng khẩu vị của Tào Mạnh, hắn ta cũng không muốn chơi trò ba từ ba nhường đó, bởi vì điều đó đối với hắn ta mà nói, chắc chắn là một loại sỉ nhục.
Đều đã muốn đầu hàng rồi, cần gì phải khiến cho bản thân chán ghét chứ?
Vì thế hắn ta dựa theo những gì Diệp Ninh nói, mang theo ấn tín, trực tiếp đi đến kinh thành.
Một ngày ngày, biển người đông nghịt, Thiên Tử đi ra ngoài ba mươi dặm nghênh đón.
Tào Mạnh bại dưới chân Thiên Tử. Nước Ngụy hoàn toàn quy hàng!
Tuy người thiên hạ đã sớm biết nước Ngụy quy hàng là chuyện sớm muộn.
Nhưng mà khi ngày đó thật sự đến, vẫn như trước mang đến cho mọi người một loại cảm giác chấn động vô cùng mạnh mẽ. Nước Ngụy một thời hùng mạnh, thực lực hùng hậu nhất, bây giờ đã bị xóa khỏi bản đồ.
Ngụy Vương Tào Mạnh từng anh minh thần võ, được nhận định là người có tư cách tranh đoạt thiên hạ nhất, bây giờ cũng chủ động nhường ra Vương vị. Đây không phải là kết thúc của một vòng luân hồi.
Bởi vì dựa theo kịch bản bình thường mà nói, có lẽ là vua đời trước hạ màn, tân vương đăng cơ. Nhưng mà bây giờ, hiện thực đã đánh một bạt tai thật mạnh vào người thiên hạ.
Hóa ra kịch bản và điều bọn họ nghĩ hoàn toàn khác nhau, đât là Đại Chu sống lại lần thứ hai, ở điểm xuất phát thấp nhất hoàn thành niết bàn. Nước Ngụy quy hàng, đại biểu cho một đoạn lịch sử khác bắt đầu.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, Tào Mạnh đã không còn là Ngụy Vương nữa.
Cơ Minh Nguyệt không có bất kỳ lời khuyên nào, bởi vì Vương vị của Tào Mạnh, tuy là đi theo quá trình sắc phong bình thường mà có được, nhưng cho dù là đứa trẻ con cũng biết, sở dĩ làm như thế, Thiên Tử không hề tâm cam tình nguyện.
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, Tào Mạnh mất tước Vương, đổi phong thành Tây Chinh đại tướng quân, trao giả tiết, có quyền lập phủ thành lập nha môn…”
Lưu Cẩn đứng trước mặt tất cả mọi người, lớn tiếng đọc thánh chỉ.
Nội dung trên thánh chỉ, chính như những gì Diệp Ninh nói. Chinh Tây đại tướng quân.
Chinh Tây đại tướng quân, là một trong bốn tướng quân tứ chinh, địa vị tuyệt đối không thể tính là thấp. Nhưng nếu như nhất định phải lấy ra so sánh với chức vị Ngụy Vương, thì nhất định không thể nào so sánh được.
Nhưng Tào Mạnh lại không hề cảm thấy bản thân chịu thiệt, ngược lại có một loại cảm giác vứt bỏ được gánh nặng.
Chinh Tây đại tướng quân là ước mơ khi còn trẻ của hắn ta, năm xưa khi tòng quân, hắn ta đã mơ ước có một ngày này.
Vốn dĩ Tào Mạnh cho rằng bước lên con đường tranh đoạt thiên hạ, sẽ không còn cơ hội nào nữa, không ngờ được vòng đi vòng lại, thế mà cuối cùng vẫn là thực hiện được ước mơ.
Được mà mất trong đó, trong thời gian ngắn hắn Tào Mạnh đúng là không tổng kết được.
Hắn ta chỉ biết, nếu như không phải Diệp Ninh, bản thân hắn tuyệt đối sẽ không đưa ra loại quyết định này, chuyện này nhìn thì có vẻ thuận lợi, nhưng cũng không thể nào kết thúc không có một chút sóng gió nào giống như hiện tại.
Tào Mạnh ngẩng đầu lên, nhìn về phía Diệp Ninh, lộ ra nụ cười. Diệp Ninh nhìn hắn ta, cũng cười đáp lại.
Chuyện đã đồng ý với Tào Mạnh, Diệp Ninh làm được rồi.
“Tào tướng quân, vào cung dùng bữa đi.”
Đợi sau khi các lễ nghi phức tạp kết thúc, Diệp Ninh dẫn đầu đưa ra lời mời trước. Tào Mạnh cười thoải mái, nói.
“Vô cùng tình nguyện, không dám không nghe theo.”