Đội ngũ hùng hậu, đi vào trong cung điện. Đối với hoàng cung, đương nhiên Tào Mạnh không lạ gì.
Dù sao năm đó, loại chuyện bức cung Tào Mạnh làm không ít.
Nhưng lúc này đến đây, tình thế đã hoàn toàn khác biệt.
Lần trước đến, bản thân còn có kích động muốn thay thế, lần này, tất cả mọi thứ đã trở nên bình tĩnh, hắn ta nhìn trang trí của cung đình, chỉ cảm thấy khắp nơi, đều có một cỗ khí tức uy nghiêm, đây là điều năm đó tuyệt đối không tồn tại.
Chỉ nói rõ một chuyện, đó chính là Đại Chu thật sự phục hưng rồi.
“Cũng được, ta khởi binh, vốn dĩ cũng không phải vì phú quý quyền thế, ta vì bách tính mà khởi binh, muốn xây dựng nên một thái bình thịnh thế, bây giờ Đại Chu so với ta càng tốt hơn, ta còn cái gì mà không cam tâm nữa?”
Trong lòng Tào Mạnh, một tia oán khí duy nhất còn sót lại, vào cũng lúc cũng tiêu tan.
Lòng người chính là như thế, có những lúc vô cùng cố chấp, mà có những lúc, lại bởi vì một chuyện nhỏ đến không thể nào nhỏ hơn được nữa, đột nhiên sinh ra nghịch chuyển cực lớn.
Nhưng không cần biết như thế nào, lúc này, Tào Mạnh xem như là hoàn toàn bỏ xuống tâm kết của mình rồi.
Công danh lợi lộc, từ trước đến nay đều không phải là thứ hắn ta quan tâm nhất, quy hàng một Đại Chu như thế, cũng không được xem như là sỉ nhục hắn ta. Đương nhiên, tuy oán khí đã tiêu tan, nhưng mà sự kiêu ngạo của Tào Mạnh vẫn còn.
Tào Mạnh vẫn như trước kiên định cho rằng, tuy bản thân thất bại, nhưng không phải là thu Đại Chu, mà là thu một mình Diệp Ninh mà thôi. Nếu như không có Diệp Ninh, Đại Chu sẽ không tồn tại.
Trên thực tế người ôm suy nghĩ này có rất nhiều, cho dù là sâu trong lòng Cơ Minh Nguyệt, e là cũng cho rằng như thế. Tào Mạnh mang theo cỗ ngạo khí này, đi vào yến tiệc trong cung.
Tào Mạnh nâng ly rượu lên, nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.
“Diệp đại nhân, kính ngài một ly.”
Trong mắt Tào Mạnh lộ ra thần sắc khiêu khích.
Đại tướng ở trong quân, không thể không giỏi uống rượu, tuy bây giờ thất bại thảm hại, nhưng mà muốn vẫn muốn tìm lại sân khấu cho mình ở trên bàn rượu.
“Mời.”
Diệp Ninh cười khổ một tiếng, hắn không thể không biết con người Tào Mạnh này có tâm tư gì? Tên này, đúng thật là đủ ấu trĩ.
Đây là muốn chuốc say Diệp Ninh, mạnh mẽ trút giận. Nhưng… ai sợ ai chứ?
Diệp Ninh cũng không phải là người không biết uống rượu, càng huống hồ bây giờ hắn có chính khí cuồn cuộn hộ thể, rượu vào trong họng, chưa chắc có thể dễ dàng khiến hắn uống say.
“Mời Diệp đại nhân!”
“Mời Tào tướng quân!”
Hai người nâng ly chúc mừng, dường như ánh mắt giao nhau bắn ra cả tia lửa. Mọi người nhìn thấy im lặng nhìn nhau.
“Hai người này, đến lúc đấu nhau rồi.”
Mọi người đều kinh ngạc.
Hai người này, một người là Giám Chính Viện giám sát, Đại Tông Sư của Thánh Viện. Một người khác là tiền Ngụy Vương, Tây Chinh đại tướng quân.
Đều không phải là nhân vật nhỏ bé gì, kết quả thế mà cũng có lúc kích động choáng váng.
Như thế, yến tiệc bình thường, đã biến thành cuộc đấu của hai người, mọi người chỉ có thể trở thành khán giả.
Nhưng không sao cả, cho dù là làm khán giả, kịch hay giống như ngày hôm nay, cũng chưa chắc có thể nhìn thấy được. Vì vậy, mọi người không chỉ không ngăn cản, thậm chí vô cùng nồng nhiệt, còn có người cổ vũ, ý đồ đổ thêm dầu vào lửa. Mọi người đang đổ thêm dầu vào lửa, Diệp Ninh phát hiện rồi.
Lý trí nói cho Diệp Ninh biết, không cần thiết phải tiếp tục ấu trĩ như thế nữa.
Nhưng mà không biết vì sao, hình như trong lòng hắn thật sự sinh ra một ngọn lửa, thế mà ngọn lửa này lại khiến cho hắn vô cùng phấn khích, hoàn toàn không bình tĩnh lại được.
“Mẹ nó, đây là rượu gì thế?”
Ánh mắt của Diệp Ninh có chút mơ hồ rồi. Chỉ cảm thấy rượu mạnh một cách đáng kinh ngạc.
Cơ Minh Nguyệt ở trên đài cao thấy thế, nhẹ nhàng thở phào một hơi, ánh mắt liếc nhìn Khương Thanh Uyển đứng ở bên cạnh, sau đó cùng nhau gật đầu.
Bọn họ cần như quyết định, Diệp Ninh bị chuốc say rồi.
Đương nhiên đây không phải là rượu bình thường, hôm nay chính là một cái bẫy, bắt đầu từ khi Diệp Ninh uống ngụm rượu đầu tiên, mọi chuyện đã vượt ra ngoài phạm vi khống chế của hắn rồi.
Nguyên liệu được thêm vào trong rượu này, có sức mạnh khiến cho người khác càng say mê hơn, đừng nói là Diệp Ninh đã bước vào Bán Thánh, cho dù là cường giả Võ đạo, hoặc là tiên của Tiên Môn, uống rượu này, cũng rất khó không choáng.
Bây giờ Diệp Ninh cảm thấy, ngọn lửa ở trong lòng đó cháy càng ngày càng mạnh, mạnh mẽ đến mức khiến cho hắn vô cùng khát nước, vì thế hắn chỉ có thể không ngừng uống rượu, mỗi lần rượu vào trong họng, có một chút sảng khoái nhất thời, nhưng tiếp đó, chính là cảm giác càng nóng hơn.
“Diệp đại nhân, tửu lượng tốt!”
Tình huống của Tào Mạnh cũng không tốt hơn bao nhiêu, hắn ta đã đến cực hạn rồi.