Nguyên liệu được thêm vào trong rượu này, khiến cho Tào Mạnh không đứng vững được nữa, cuối cùng hắn ta giơ ngón tay cái lên với Diệp Ninh, sau đó ngã bụp xuống đất. Tào Mạnh say ngã, nhưng mà Diệp Ninh vẫn có thể đứng vững, thế mà còn tiếp tục uống rượu.
Lúc này, Cơ Minh Nguyệt lên tiếng.
“Bọn họ đều uống say rồi, không thể tiếp tục uống nữa, người đâu, đưa bọn họ đi thiên điện nghỉ ngơi.”
Lập tức có một đám thái giám công nữ đi lên, dẫn theo hai người ra ngoài.
Sau khi hai người rời đi, yến hội được tiếp tục, bách quan bắt đầu thưởng thức yến tiệc. Nhưng Cơ Minh Nguyệt đã lặng lẽ rời đi.
Điều này rất bình thường, vốn dĩ thân là Thiên Tử, sẽ không luôn ở trên yến tiệc, nếu như Thiên Tử ở đó, ngược lại sẽ khiến cho bách quan không tự tại.
Nhưng bách quan sẽ không biết, bữa yến hội ngày hôm nay, không đơn giản giống như biểu hiện bên ngoài, Thiên Tử biến mất cũng thôi đi, Diệp Ninh vốn dĩ được đưa đến thiên điện, ở trên đường đi, đột nhiên đi rẽ vào một góc, có Lưu Cẩn đích thân dẫn theo người, đưa hắn đến trong hậu cung.
Cung Ninh Thanh.
Nơi đây vốn dĩ là chỗ ở của Hoàng Hậu, nhưng Cơ Minh Nguyệt không nạp phi, càng đừng nói đến Hoàng Hậu, vì thế cung Ninh Thanh vẫn luôn để trống. Hàng ngày đều chỉ có một vài cung nữ, phụ trách lau dọn hàng ngày mà thôi.
Nhưng mà hôm nay, những cung nữ này đã bị giải tán từ sớm.
Lưu Cẩn dẫn theo các tâm phúc tuyệt đối trung thành, đưa Diệp Ninh vào trong cung Ninh Thanh. Vốn dĩ, hắn ta còn có chút lo lắng Diệp Ninh có khi nào sẽ tỉnh lại giữa đường.
Nhưng mà khi Lưu Cẩn đặt Diệp Ninh lên giường, hắn lập tức vang lên tiếng ngáy, điều này khiến cho Lưu Cẩn yên tâm. Lưu Cẩn quay người lại, nhìn về phía các thái giám cung nữ một đường đi theo, lạnh lùng nói.
“Chuyện ngày hôm nay, tạp gia đã nói nhiều lần rồi, quản cho tốt miệng của các ngươi, không được nói cho bất kỳ người nào, nếu không, tạp gia bảo đảm, các ngươi sẽ không có kết cục tốt!”
Mọi người vội vã quỳ xuống, run run rẩy rẩy nói.
“Nô tỳ biết, nô tỳ bảo đảm sẽ không nói cái gì.”
Đối với sự trung thành của bọn họ, Lưu Cẩn sẽ không hoài nghi. Những thái giám cung nữ này, một trăm phần trăm đều là người của mình.
Nhưng cho dù là như thế, sau ngày hôm nay, bọn họ vẫn như trước bị điều ra khỏi cung, điều động đi những nơi khác. Đây là để đảm bảo an toàn.
Sau khi dặn dò mọi người, Lưu Cẩn dẫn theo đám người rời đi.
Nhất thời, trong cung Ninh Thanh rộng lớn, thế mà chỉ có một mình Diệp Ninh. Một nửa canh giờ sau, hai bóng người nhẹ nhàng đi vào trong tẩm cung.
Người đi đầu, mặc long bào, dung nhan hoa quý, đôi mắt xinh đẹp. Người này chính là Cơ Minh Nguyệt.
“Dì Khương, đã sắp xếp tốt cho Tào Mạnh chưa?”
Cơ Minh Nguyệt hỏi.
“Bệ hạ yên tâm, Tào tướng quân đã ngủ ở thiên điện rồi, tuy rượu này khiến cho người khác say, nhưng sẽ không hại thân thể, sau khi tỉnh lại, vẫn khỏe mạnh bình thường như trước.”
Khương Thanh Uyển cười, sau đó chỉ về phía Diệp Ninh.
“Ngược lại là Diệp đại nhân, vẫn phải nhờ bệ hạ phí chút tâm tư.”
Cơ Minh Nguyệt gật đầu.
Khương Thanh Uyển chậm rãi đặt bát thuốc ở trong tay lên bàn, sau đó rời đi…
Lúc này, bà không cần nói nhiều thêm cái gì nữa.
Nên làm như thế nào, trong lòng Cơ Minh Nguyệt hoàn toàn có tính toán.
Cơ Minh Nguyệt cầm bát thuốc vẫn còn hơi nóng, chậm rãi đến phía trước giường.
Diệp Ninh đang ngủ say, cũng không biết nghĩ đến cái gì, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
“Đồ xấu xa, e là ngươi đang mơ giấc mơ đẹp đi… Hôm nay, đúng thật là lợi cho người rồi!”
Cơ Minh Nguyệt thấy Diệp Ninh cười, bản thân cũng không nhịn được nở nụ cười.
Nàng đỡ Diệp Ninh lên, một cỗ mùi rượu trộn lẫn với khí tức nam tử nồng đậm, xông thẳng vào mũi. Trong chớp mắt khiến cho hai má Cơ Minh Nguyệt đỏ bừng.
Một tay cầm bát thuốc, có chút run rẩy.
“Đồ xấu xa nhà ngươi, cả đời này của Trẫm, đây là lần đầu tiên hầu hạ người khác…”
Cơ Minh Nguyệt khẽ cắn răng, cầm bát thuốc, muốn đưa đến bên miệng Diệp Ninh.
Nhưng đúng vào lúc này, vỗn dĩ hai mắt Diệp Ninh đang nhắm lại, bất ngờ mở ra. Dọa cho Cơ Minh Nguyệt run tay, khiến cho rất nhiều thuốc bị đổ ra ngoài.
“Ngươi!”
Sắc mặt Cơ Minh Nguyệt thay đổi lớn, còn cho rằng bản thân bại lộ rồi. Nhưng mà lại nghe thấy Diệp Ninh lẩm bẩm nói.
“Rượu, lấy rượu đến đây, họ Tào kia, so uống rượu với ta, ngươi không được, ta là người hiện đại, ngươi có hiểu không? Núi Ngưu Lan năm mươi hai độ, ta uống cả bình, ngươi, người cổ đại, ngươi không được…”
Diệp Ninh nói liên tục, có chút câu sau không khớp câu trước. Dù sao Cơ Minh Nguyệt nghe không hiểu.
Nhưng cũng có thể biết đại khái, Diệp Ninh đây là uống nhiều rồi, đang nói mê. Điều này khiến cho Cơ Minh Nguyệt thở phào một hơi.
Nhưng cũng chưa đến lúc hoàn toàn yên tâm, bởi vì Diệp Ninh trong lúc mơ mơ hồ hồ, đúng là nhìn thấy trước mắt có một người, hắn đưa tay ra, không hề báo trước đặt ở trên má Cơ Minh Nguyệt, nghi hoặc nói.
“Ngươi là ai? Vì sao nhìn có chút quen quen?”