Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 758: CHƯƠNG 758: DIỆP LANG, UỐNG THUỐC THÔI 4

Lòng bàn tay Diệp Ninh có chút nóng, xoa nhẹ lên hai má mềm mại của Cơ Minh Nguyệt, cảm thấy vô cùng thoải mái. Mà Cơ Minh Nguyệt, càng là trên dưới cả người, đều có chút tê dại.

Loại cảm giác này, nàng thật sự không quen. Nhưng nàng đã kìm lại.

Không tránh đi, mà đưa tay ra lấy ngọc bội ở trước ngực mình ra, nhẹ giọng nói.

“Diệp Lang, ngươi nhìn xem ta là ai?”

Vào khoảnh khắc lấy ngọc bội ra, toàn bộ diện mạo khí chất của Cơ Minh Nguyệt, đều có biến hóa vô cùng lớn.

Vốn dĩ Cơ Minh Nguyệt đã có chút trung tính, có cảm giác hơi nghiêng về nữ tính, nhưng bây giờ đã hoàn toàn có hương vị nữ nhân rồi.

Góc cạnh và gò má của Cơ Minh Nguyệt đột nhiên mềm đi rất nhiều, giọng nói cũng dịu dàng hơn, nàng vẫn còn mặt long bào, kiều mị, thanh thuần, uy nghiêm, cùng tồn tại ở trên người nàng, toát ra mị lực khiến cho người khác khó mà tin được.

“Là ngươi…”

Trong đầu Diệp Ninh xuất hiện một thân ảnh, lẩm bẩm nói.

“Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến.”

Cơ Minh Nguyệt mỉm cười nói.

“Hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng.”

Đúng thật là ngươi?

Vốn dĩ đầu óc Diệp Ninh đã mơ hồ, trong chớp mắt càng thêm rối bời hơn. Lẽ nào, đây lại là ảo giác sao?

Nữ tử này không phải là do tưởng tượng ra sao? Vì sao lại xuất hiện rồi.

“Diệp Lang, uống thuốc thôi…”

Cơ Minh Nguyệt cũng không cho Diệp Ninh cơ hội suy nghĩ, cầm bát thuốc lên, đưa đến bên miệng Diệp Ninh.

Đương nhiên thuốc này không phải thuốc giải rượu, mà là sẽ khiến cho Diệp Ninh càng thêm mơ hồ, không phân rõ được ảo giác và hiện thực. Ngoại trừ điều đó ra, còn có một chút tác dụng nhỏ khó mà nói ra lời, đó chính là càng tăng thêm khả năng thụ thai.

Tóm lại, thuốc này khá lợi hại, thuộc công thức bí mật của cung đình.

Diệp Ninh ngơ ngác nhìn người ở trước mặt, bất tri bất giác, đã uống bát thuốc đó vào trong bụng. Sau đó, quả nhiên càng thêm mơ hồ.

Trước mắt giống như xuất hiện bóng người chồng lên nhau, chỉ có thể mơ mơ hồ hồ nhìn thấy thân ảnh, đang đứng ở trước mặt Diệp Ninh. Sau đó, Cơ Minh Nguyệt cởi bỏ hoàng quan của mình, xõa tóc ra.

Quần áo cũng rơi xuống.

Cảnh đẹp giống như trong mơ, khiến cho Diệp Ninh có chút mê mẩn.

“Diệp Lang, ngươi nhất định không được phụ Trẫm…”

Một giọng nói vang lên bên tai Diệp Ninh.

Sau đó khoảnh khắc tiếp theo, chính là cảm giác nóng bỏng trước nay chưa từng có. Nến đỏ lập lòe, ngày đẹp ngắn ngủi.

Dưới đây lược bỏ một vạn chữ.

Bên ngoài cửa cung, Khương Thanh Uyển yên lặng canh giác.

Đương nhiên bà không có suy nghĩ đi nghe lén, cũng không cần thiết phải như thế.

Bởi vì bà biết, nếu như Cơ Minh Nguyệt đã không quyết tâm thì cũng thôi đi, nếu như đã muốn làm như thế, vậy thì nhất định sẽ không dừng tay.

Tính toán thời gian một chút, có lẽ bên trong đã kết thúc rồi.

“Bệ hạ vẫn là nghĩ quá đơn giản rồi, ngài ấy cho rằng cứ thừa nước đục thả câu như thế này là có thể mơ hồ trôi qua sao? Đó là Diệp Ninh, giấy không bọc được lửa…”

Khương Thanh Uyển lẩm bẩm nói.

Diệp Ninh không phải là người dễ dàng bị lừa.

Bà có một loại cảm giác, sau khi Diệp Ninh tỉnh lại, nhất định sẽ không bỏ qua.

Ngày hôm sau, sáng sớm.

Diệp Ninh mở mắt ra.

Ánh sáng chói mắt khiến cho hắn vô thức nheo mắt lại. Ta là ai? Ta đang ở đâu? Đã xảy ra chuyện gì?

Đầu óc của Diệp Ninh giống như một mớ hỗn độn, có rất nhiều tin tức tuôn ra, nhưng mà lại quá mức phức tạp, giữa chúng lại không có mối liên hệ nào.

Vì thế những tin tức này, đã biến thành một mớ hỗn độn, khiến cho Diệp Ninh có một loại cảm giác đau đầu. Bất giác hắn đưa tay day day huyệt thái dương.

Sau đó nghe thấy một tiếng cười vui vẻ truyền đến.

“Hôm qua so đấu tửu lượng, không ngờ được thế mà ta lại thua Diệp đại nhân, tuy Diệp đại nhân là giới văn nhân, nhưng tửu lượng lại không hề thua kém cựu tướng trong quân, đây là chuyện không thể tin được… Điều này khiến cho ta không kìm được nghĩ, còn có chuyện gì mà Diệp đại nhân không làm được? Nhưng lúc này, đã giải đáp được nghi hoặc của ta, hóa ra sau khi say rượu Diệp đại nhân cũng sẽ đau đầu?”

Người nói chuyện không phải ai khác, chính là Tào Mạnh. Hắn ta nhìn Diệp Ninh, trong mắt tràn ngập nụ cười.

Con người Diệp Ninh, thật ra là một người rất thực tế, nhưng ánh sáng trên người hắn thật sự quá nhiều, những ánh sáng rực rỡ đó, rất dễ dàng khiến cho người khác khi đối mặt với hắn, đều sẽ có không ít tưởng tượng.

Tào Mạnh chính là có loại cảm giác này, đại yến cung đình ngày hôm qua, ăn uống với Diệp Ninh, là ý tưởng nhất thời, nhưng cũng là trong lòng có chút không cam, muốn kéo Diệp Ninh chuốc say, dù sao Tào Mạnh luôn muốn tìm được chỗ mà bản thân có thể đánh bại được Diệp Ninh.

Suy nghĩ này rất đơn thuần, cũng rất ấu trĩ.

Trong lòng Tào Mạnh biết rõ, nhưng chuyện hắn ta không biết đó là, thế mà bản thân đến uống rượu cũng thua Diệp Ninh. Đây là chuyện khiến cho hắn ta khó tin nhất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!