Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 759: CHƯƠNG 759: BỆ HẠ NẠP PHI RỒI!

Một trận say lớn, sau đó tỉnh lại, vốn dĩ trong lòng cảm thấy chán nản, kết quả nhìn thấy bên cạnh mình lại là Diệp Ninh đang nằm, hơn nữa vẫn còn đang ngủ say, điều này khiến cho Tào Mạnh có chút kinh ngạc.

Một lúc sau Diệp Ninh mới tỉnh lại, hơn nữa sau khi tỉnh lại, rõ ràng xuất hiện tình trạng mơ hồ và đau đầu, điều này nói rõ một chuyện, đây chính là di chứng sau khi say rượu của Diệp Ninh so với Tào Mạnh nghiêm trọng hơn rất nhiều.

Đây là một phát hiện không có ý nghĩa gì cả, nhưng không hiểu sao lại khiến cho Tào Mạnh thở phào một hơi, ít nhất có một chuyện, cho dù chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc đến, nhưng có thể khiến cho hắn ta cảm nhận được, hắn ta có chỗ tốt hơn Diệp Ninh.

Vì thế Tào Mạnh lộ ra nụ cười.

Nhưng rõ ràng Diệp Ninh không hiểu được những tâm tư này, chuẩn xác mà nói, thậm chí hắn còn không đặt tâm tư của mình lên trên người Tào Mạnh.

Đột nhiên Tào Mạnh lên tiếng, dường như khiến cho những tin tức hỗn loạn ở trong đầu Diệp Ninh tìm được trọng điểm, nhất thời ký ức của hắn quay trở lại thời điểm tối hôm qua uống rượu với Diệp Ninh, sau đó uống nhiều, trong lúc mơ mơ hồ hồ bị dẫn đi.

Nhưng dường như hắn lại gặp được ữ tử từng khiến cho hắn kinh ngạc… Dung nhan xinh đẹp.

Làn da trắng như tuyết. Quá trình nóng bỏng.

Tất cả những điều này, đều giống như những mảnh vỡ, xuất hiện ở trong đầu Diệp Ninh, bọn chúng vỡ nát đến mức, căn bản không thể nào liên kết lại, nhưng chỉ là một vài đoạn vỡ vụn thôi, cũng khiến cho Diệp Ninh có một loại cảm giác lơ lửng trên không trung.

Diệp Ninh luôn cảm thấy, bản thân đã trải qua chuyện gì đó.

“Tào huynh, tối hôm qua chúng ta cứ như thế ngủ cùng với nhau sao?”

Diệp Ninh hỏi.

Hắn cảm thấy bản thân nhất định phải tìm được chân tướng, lần trước là ảo giác, lần này cũng không thể vẫn là ảo giác đó chứ? Lẽ nào mỗi lần hắn uống say, đều sẽ xuất hiện ảo giác?

“Không phải như thế, thì như thế nò?”

Tào Mạnh nháy mắt nói.

“Thế nào, lẽ nào Diệp đại nhân còn ghét bỏ tại hạ? Tuy hai người chúng ta là nam tử, nhưng người ở trong quân đội của ta, từ trước đến nay đều là huynh đệ chung quần chung áo ngủ cùng với nhau, đây không phải là chuyện gì mất mặt.”

Diệp Ninh lắc đầu, nói.

“Sao ta có thể ghét bỏ Tào huynh được chứ? Chỉ là ta cảm thấy nghi hoặc.”

Tào Mạnh chau mày, không hiểu nói.

“Vì sao nghi hoặc? Hai người chúng ta uống say rồi, cung nhân đưa chúng ta đến thiên điện nghỉ ngơi, cũng là một chuyện bình thường.”

Trong mắt Diệp Ninh lóe lên một tia nghi hoặc.

“Đưa chúng ta đến thiên điện nghỉ ngơi rất bình thường, nhưng mà vì sao lại cứ phải đặt ta ở cùng với ngươi? Phải biết rằng thân phận của ngươi và ta không bình thường, cho dù cung nhân có suy nghĩ cẩn thận, cũng nhất định sẽ tách riêng chúng ta ra để sắp xếp, nhưng mà bây giờ ngươi với ta lại ở cùng với nhau, đây không phải là một chuyện hợp lý.”

Lời nói của Diệp Ninh, khiến cho Tào Mạnh cũng liên tục gật đầu. Đúng là đạo lý này.

Bình thường mà nói, thần tử uống say ở trong cung, nếu như được quân vương giữ lại, đó sẽ là một vinh dự. Khi cung nhân sắp xếp, có một quy trình quy tắc riêng của mình.

Nếu Diệp Ninh và Tào Mạnh chỉ là quan lại tam tứ phẩm bình thường, còn có thể vì để bớt chuyện, vứt bọn họ ở cùng một chỗ, nhưng mà Diệp Ninh và Tào Mạnh đều không phải là người bình thường, bọn họ là thần tử quan trọng, mỗi người lại có vị trí cao nhất ở trong quan lại, các cung nhân cứ đơn giản ném bọn họ vào cùng một chỗ như thế? Đây là tại sao?

Phải có gan lớn như thế nào, mới dám làm như thế này?

“Những lời Diệp đại nhân nói, đúng là có lý, chỉ là ta lại cảm thấy, có lẽ chuyện này không phức tạp như thế, có lẽ đây chỉ là một sự trùng hợp đơn thuần… Bởi vì ta thật sự không nhớ ra được, lý do cung nhân sắp xếp như thế này là gì.”

Tào Mạnh trầm mặc một chút, nói.

Hoài nghi của Diệp Ninh Tào Mạnh công nhận, nhưng hắn ta lại cảm thấy Diệp Ninh nghĩ nhiều rồi. Bởi vì thật sự không có đạo lý.

Nếu nói các cung nhân có tâm tư khác, nhưng mà bọn họ đang có ý đồ gì đây?

“Lý do đặc biệt sắp xếp như thế này là cái gì? Có lẽ là vì để tạo ra một loại ảo giác, để cho ta cho rằng, tối hôm qua ta vẫn luôn đều ở cùng với ngươi.”

Diệp Ninh lẩm bẩm trong lòng, đây là lời nói trong lòng hắn, không hề nói ra ngoài.

Vì để nghiệm chứng một việc, hắn hỏi.

“Tối hôm qua Tào huynh có nhớ, có phải ngươi và ta vẫn luôn ở cùng nhau không?”

Tào Mạnh lắc đầu, nói.

“Không nhớ, sau khi ta say, thì đã bất tỉnh nhân sự, ban đêm mơ say giấc mộng, sáng sớm dậy vô cùng sảng khoái, đột nhiên nghe bên cạnh có tiếng ngáy vang lên, quay lại nhìn kỹ, thế mà lại là Diệp đại nhân.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!