Bây giờ nước Ngụy quy hàng, năm nước còn lại như miếng thịt năm trên thớt, đối với Đại Chu mà nói, lúc nào cắt miếng thịt này, cũng đều được. Vốn dĩ hai bên đã không ở cùng một tầng bậc, ta cần gì phải phí lời với ngươi.
Nếu như nước Tề ngươi thức thời, đầu hàng sớm hơn, có lẽ còn có thể bù đắp một chút tội lỗi. Nhưng ngươi làm ra loại thủ đoạn này, sẽ chỉ khiến cho Diệp Ninh chán ghét hơn.
Đối với những kẻ ngoan cố, không cần nói nhiều, đương nhiên là dùng thủ đoạn cưỡng chế để giải quyết là được. Ngụy Văn Thông không hề bất ngờ với phản ứng của Diệp Ninh.
Ngụy Văn Thông là thuộc hạ lâu năm dưới trướng Diệp Ninh, hiểu rất rõ cấp trên của nhà mình từ trong xương cốt đã không còn tại cái gì mà lòng tôn kính. Khổng Lễ vứt đi những ánh sáng đó ra, chẳng qua chỉ là một lão hủ của Nho đạo mà thôi, nếu như Diệp Ninh coi trọng ông ta, ngược lại sẽ khiến cho Ngụy Văn Thông cảm thấy kỳ quái.
Vì thế, Ngụy Văn Thông cũng không khuyên cái gì. Trực tiếp lui xuống.
Bởi vì ở trong lòng hắn ta, cũng cảm thấy, Khổng Lễ không có tư cách biện luận với Diệp Ninh. Một Khổng Lễ nho nhỏ, tính là cái thứ gì, có tư cách gì mà ngang vai ngang vế với Diệp đại nhân? Nhưng có những lúc, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Diệp Ninh có thế nào cũng không ngờ được, bản thân lại thật sự phải đi một chuyến đến nước Tề. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hắn nhận được lá thư từ Ma Tông.
Là Bùi Ngữ Hàm gửi thư cho hắn.
Nội dung ở trong thư, chỉ có một dòng chữ đơn giản.
“Bên bờ Đông Hải, trên đảo sương mù.”
Chỉ đơn giản tám chữ, không còn có cái gì khác.
Thậm chí Diệp Ninh còn không thể nào phân biệt, rốt cuộc Bùi Ngữ Hàm gặp phải chuyện xấu hay là chuyện tốt. Nhưng hắn không thể nào từ chối.
Bởi vì lời hứa. Ngày đó khi chưa tay, Diệp Ninh đã từng đồng ý với Bùi Ngữ Hàm. Lần tiếp theo, phải đi tìm nàng.
Bây giờ Bùi Ngữ Hàm gửi thư đến, rõ ràng là muốn Diệp Ninh thực hiện lời hứa.
Có điều chắc chắn là Bùi Ngữ Hàm không phải là vì để Diệp Ninh thực hiện lời hứa nên mới gọi hắn, nhất định là đã gặp phải chuyện lớn gì nhất định cần phải có sự tham dự của Diệp Ninh mới giải quyết được.
Nếu không, với tính cách của Bùi Ngữ Hàm, nhất định sẽ không lên tiếng nói như thế. Biển Đông, nằm ở nước Tề.
Nước Tề gần biển, muốn đi Đông Hải, nhất định phải đi qua nước Tề.
Vì thế Diệp Ninh suy nghĩ một lúc, cũng đưa ra quyết định.
“Truyền lệnh xuống dưới, ta muốn đến nước Tề một chuyến!”
Lời mời của Bùi Ngữ Hàm, Diệp Ninh nhất định sẽ không từ chối.
Dù sao quan hệ của hai người, hiểu thì đều hiểu. Càng đừng nói đến là hắn đưa ra lời hứa trước.
Ngoài ra, không thể không nói, Bùi Ngữ Hàm là một nữ nhân vô cùng đáng tin, trong tình huống bình thường nàng nhất định sẽ không liên lạc với Diệp Ninh, bây giờ không chỉ liên lạc, nhìn tình thế còn có chút gấp gáp, rõ ràng là gặp phải chuyện lớn.
Chuyện lớn như thế nào, có thể khiến cho Bùi Ngữ Hàm coi trọng như thế? Diệp Ninh bày tỏ tò mò.
Chuyến đi này, Diệp Ninh không dự định dẫn theo quá nhiều người. Một chiếc xe ngựa, một người đánh xe, hai thị nữ là được. Vì sao lại lựa chọn như thế?
Bởi vì Diệp Ninh không có lựa chọn nào khác.
Đầu tiên nói người đánh xe, Nam Cung Lương Nhân không hề khách khí tiếp nhận vị trí này.
Tên này là một cái hồ lô kín nút, ngày bình thường nói năng thận trọng, rất ít khi nói chuyện với người ngoài, cũng chỉ có khi Diệp Ninh hỏi hắn ta, hắn ta mới trả lời mấy câu, nhưng tên này có một hình thức nguyên tắc khiến cho Diệp Ninh vô cùng đau đầu, đó chính là bảo vệ sự an toàn của Diệp Ninh vô điều kiện.
Cũng chính là nói, Diệp Ninh muốn đi ra ngoài, tên này nhất định phải đi theo. Muốn thoát khỏi hắn ta, vô ích.
Nếu đã như thế, thay vì lãng phí nước bọt, còn không bằng để cho Nam Cung Lương Nhân làm người đánh xe luôn. Đây cũng không phải là Diệp Ninh chủ động đề nghị, mà là lựa chọn của Nam Cung Lương Nhân.
Còn về phần hai thị nữ, đương nhiên là Mặc Ly và Huyên Huyên.
Hai cô gái đã lớn hơn rất nhiều, vốn dĩ là một nụ hoa còn chưa nở, bây giờ đã lờ mờ có mấy phần dáng vẻ duyên dáng yêu kiều. Nhưng tính tình của hai cô gái lại không có thay đổi, vẫn hoạt bát dính người như trước, Diệp Ninh muốn đi ra ngoài, bọn họ nhất định phải đi theo.
Diệp Ninh khuyên một câu, bọn họ không nghe, cũng không phí lời nữa. Đổi thành trước đây, Diệp Ninh nhất định sẽ không dễ dàng đồng ý.
Nhưng lúc này đã khác với lúc trước, bây giờ không thể hoàn toàn nói thiên hạ thái bình, nhưng mà nguy hiểm đã rất thấp rồi, thấp đến mức khiến cho Diệp Ninh cũng cảm thấy vô cùng ưu sầu.
Nếu như vẫn là tình huống nguy hiểm khắp nơi như trong quá khứ, Diệp Ninh nhất định sẽ không dẫn theo hai cô gái. Quyết định của hắn, người khác cũng không có quá nhiều ý kiến.