Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 769: CHƯƠNG 769: QUY TẮC QUÁ ĐÁNG CỦA NƯỚC TỀ 2

Bởi vì bọn họ biết Nam Cung Lương Nhân mạnh mẽ như thế nào, có Nam Cung Lương Nhân ở đó, đúng là không cần thiết phải dẫn theo quá nhiều người. Tin tức Diệp Ninh sắp đi đến nước Tề, rất nhanh đã truyền ra ngoài.

Không chỉ dân gian nghị luận.

Cho dù là trong cung, cũng nhanh chóng đưa ra phản ứng. Lưu Cẩn vội vội vàng vàng đưa kiếm Thiên Tử đến. Không có ý chỉ rõ ràng nào.

Nhưng chính là một thanh kiếm Thiên Tử, đã đại biểu Diệp Ninh có quyền bính vô hạn. Ý tứ trong đó rất đơn giản, đến nước Tề, tất cả đều do Diệp Ninh làm chủ.

“Khẩu dụ của bệ hạ, lệnh cho Diệp đại nhân phải chăm sóc sức khỏe của mình.”

Trên mặt Lưu Cẩn tràn ngập nụ cười nói.

“Ha ha.”

Diệp Ninh bày ra vẻ mặt không tốt gì cười cười, nói.

“Quay về nói với cẩu Hoàng đế, chuyện của hai chúng ta còn chưa xong đâu, đợi ta quay về, nhất định sẽ tìm hắn hỏi cho rõ.”

Đối với chuyện này, Lưu Cẩn không dám tiếp lời, cưỡng ép cười ha ha.

Diệp Ninh cũng không làm khó hắn ta.

Chuyện giữa Diệp Ninh và Cơ Minh Nguyệt, nhất định không dễ dàng kết thúc như thế.

Lần này nếu như không phải Bùi Ngữ Hàm bất ngờ truyền thư đến, nhất định hắn sẽ dây dưa đến cùng với Cơ Minh Nguyệt, bây giờ chuyện này đột ngột, chỉ có thể nói là Cơ Minh Nguyệt may mắn, tránh được lần này.

Xe ngựa chậm rãi rời khỏi kinh thành. Không quá phô trương, không hề hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Nhưng thuận theo thời gian trôi đi, bách tính kinh thành cũng dần dần biết tin tức Diệp Ninh đã đi đến nước Tề.

“Xem ra Diệp đại nhân ứng chiến rồi, muốn tranh luận rõ ràng với Khổng Lễ.”

“Chuyện này có chút không phù hợp với tính cách lúc trước của Diệp đại nhân, lúc trước tuy ngài ấy dũng cảm kiên định, nhưng không bao giờ tranh mạnh hiếu thắng, ta cho rằng ngài ấy sẽ không quan tâm đến Khổng Lễ.”

“Diệp đại nhân là một người nhân nghĩa, nếu như có thể tranh luận bằng miệng lưỡi, để tránh được một trận chiến, ta nghĩ ngài ấy sẽ làm.”

“Như thế cũng có khả năng.”

Bách tính kinh thành không biết Diệp Ninh rời đi lúc nào, không thể đích thân đi tiễn một đoạn, có chút tiếc nuối.

Nhưng đối với chuyến đi này, bọn họ vẫn giữ thái độ lạc quan.

Bởi vì rất đơn giản, từ khi Diệp Ninh xuất hiện đến nay, vẫn luôn sáng tạo ra kỳ tích, chưa bao giờ khiến cho người khác phải thất vọng.

Trong quá khứ loại thế cục không có đường sống, đều có thể cứng rắn bị hắn nghịch chuyển, bây giờ đi đến nước Tề, chỉ có thể nói là chuyện nhỏ không đáng nhắc đến.

Nói trắng ra, tuy nước Tề vẫn là một quốc gia, nhưng mà mọi người đã không còn đặt nó vào trong mắt nữa. Lúc nào quy hàng, đó là vấn đề thời gian, không có người nào sẽ cảm thấy có thể tạo ra được phiền phức gì. Nhưng bọn họ không hề biết, mục đích thật sự của chuyến đi này của Diệp Ninh, căn bản không phải nước Tề.

Cho dù là có liên quan đến người tên là Khổng Lễ kia, vậy thì nhiều nhất cũng chỉ là tiện đường mà thôi. Nước Tề và Khổng Lễ nho nhỏ, còn chưa có cái thể diện đó.

Bách tính không hiểu được tầng này, nhưng mà trong cung lại có người phát giác ra.

“Đừng nhìn con người Diệp Ninh này làm vô số chuyện, nhưng trong tận xương cốt của hắn, đúng thật có chút lười biếng, loại người giống như Điền Song và Khổng Lễ, vốn dĩ không nên khiến cho hắn có hứng thú rời khỏi kinh thành mới đúng, không ngờ được thế mà hắn lại thật sự đi, đúng thật là kỳ quái.”

Trong cung Ngọc Thụ, Cơ Minh Nguyệt chắt tay sau lưng, đứng ở trên lầu các, nhìn khung cảnh trong cung, lẩm bẩm nói. Nàng đối với Diệp Ninh, nhất định là khá hiểu rõ.

Dựa theo sự hiểu biết của nàng đối với Diệp Ninh, có lẽ không thể nào để ý đến tiếng rêu rao của nước Tề mới đúng. Đặc biệt là bây giờ là thời điểm quan trọng, chính là lúc Diệp Ninh và nàng đang tranh đấu.

Loại thời điểm này, nếu như không có chuyện lớn gì, Diệp Ninh tuyệt đối không thể nào rời khỏi kinh thành.

“Diệp đại nhân làm việc, từ trước đến nay đều vượt ra ngoài dự liệu của người khác, chuyện này tuy hắn nói là đi đến nước Tề, nhưng mà không hề nói hắn đi gặp Điền Song và Khổng Lễ, suy nghĩ của ta giống với bệ hạ, hắn đây là người say nhưng không phải say ở rượu, mục đích chân chính của hắn, có lẽ không hề bộc lộ ra ngoài.”

Tiểu Thiển Thiển nhàn nhạt nói.

Là lãnh đạo của đội ngũ tình báo của Đại Chu, nàng ta nhất định đã tìm hiểu phân tích rất rõ đối với Diệp Ninh. Hành động như thế, đúng là không phù hợp với tình cách của Diệp Ninh.

“Vậy thì là chuyện gì, thế mà lại khiến cho hắn thay đổi tính tình lúc trước chứ?”

Trong ánh mắt của Cơ Minh Nguyệt lộ ra vẻ hoài nghi, sắc mặt cũng không phải quá dễ coi. Nói trắng ra, nàng không hề vui mừng.

Nói về mặt lý luận, thật ra Cơ Minh Nguyệt nên vui mừng mới đúng.

Chuyến đi này của Diệp Ninh, nhất thời khiến cho nàng được giải phóng, bắt đầu từ nay không cần phải cố ý tránh né Diệp Ninh nữa. Mới bắt đầu Cơ Minh Nguyệt cũng cho rằng như thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!