Nhưng mà đợi đến khi Diệp Ninh thật sự rời đi, trong lòng lại xuất hiện cảm xúc phức tạp. Cơ Minh Nguyệt là một nữ nhân.
Đặc biệt còn là nữ nhân vừa mới thiết lập quan hệ thân mật với Diệp Ninh. Đoạn thời gian này, đối với nàng mà nói, cũng là một đoạn thời gian tuyệt đối nhạy cảm.
Đừng nhìn trước đó nhiều lần Diệp Ninh tìm đến Cơ Minh Nguyệt, khiến cho nàng có chút chán nản, nhưng trên thực tế trong lòng lại đang vui mừng. Vì sao?
Bởi vì điều này nói rõ Diệp Ninh quan tâm Cơ Minh Nguyệt!
Trong những năm tháng trước đây, Diệp Ninh chưa bao giờ từng thể hiện ra loại quan tâm này. Sự quan tâm hiện tại, khiến cho nàng như được ăn mật, rất khó không cảm thấy vui vẻ.
Nhưng mà bây giờ Diệp Ninh vì một chuyện khác, không hề do dự rời khỏi kinh thành, điều này không khiến cho Cơ Minh Nguyệt nghĩ nhiều là chuyện không thể nào. Nàng biết, con người Diệp Ninh, ở bên ngoài không chỉ có một hồng nhan tri kỉ.
Lần này rời đi, có lẽ chính là vì một nữ nhân khác.
Vừa nghĩ đến khả năng này, tâm tình của Cơ Minh Nguyệt sao có thể tốt được, loại cảm giác chua chua trước nay chưa từng có, tràn ngập trong lòng nàng.
“Đồ xấu xa, rốt cuộc ngươi đi làm cái gì vậy?”
Tự nói trong lòng, đồng thời tay của Cơ Minh Nguyệt cũng chậm rãi đặt lên cái bụng còn phẳng lì của mình. Bây giờ, còn chưa có bất kỳ dấu hiệu nào. Nhưng mà nàng mơ mơ có một loại dự cảm của người mẹ.
Đó chính là một sinh linh bé nhỏ, có thể đang trên đường sinh ra.
…
Lần này Diệp Ninh gọn gàng nhẹ nhàng mọi thứ, làm nổi bật một điểm. Đó chính là nhanh.
Vốn dĩ sức mạnh chân của thế giới này, đã không thể dùng lý lẽ bình thường để suy đoán. Càng đừng nói đối người đánh xe, còn là Nam Cung Lương Nhân.
Cửu Châu rất lớn, nhưng đối với Nam Cung Lương Nhân mà nói, không phải vấn đề gì quá lớn. Trong một khoảng thời gian rất ngắn, bọn họ đã đi vào trong lãnh thổ nước Tề.
Vừa mới đi vào nước Tề, Diệp Ninh đã ngửi thấy hương vị của biển lớn.
“Đó chính là biển sao?”
Mặc Ly hai tay chống ở hông, đứng ở trên đỉnh xe ngựa, hai chân ngắn ngủn không ngừng nhảy nhót. Biển xa lấp lánh ánh nước, mênh mông vô tận, khiến cho tiểu cô nương rất hưng phấn.
Dù sao ở nơi như Ma Giới, núi lửa gì đó có rất nhiều, nhưng mà biển lớn như thế này, gần như là không tồn tại. Đối với Mặc Ly mà nói, đây là một trải nghiệm hoàn toàn mới.
Rèm cửa xe ngựa được mở ra, Diệp Ninh thân mặc áo bào màu trắng đi ra ngoài, trong tay hắn còn cầm một quyển sách, lúc này ánh mắt nhìn về phía xa, nhìn về phương hướng của biển lớn, cảm nhận làn gió biển mằn mặn, trong mắt lóe lên thần sắc hiếu kỳ.
“Bên bờ Đông Hải, trên đảo sương mù!”
Cả đường đi hắn không hề nhãn rỗi.
Đọc không ít sách ghi chép liên quan đến bản đồ biển.
Đối với nước Tề, Đông Hải, cùng với đảo sương mù, hắn đều có hiểu biết.
Đông Hải, là vùng biển lớn nhất, nghe nói bờ biển kia của vùng biển, có một đại lục khác. Lúc trước từng có người tu hành đi đến đó, viết ra ghi chép du lịch.
Nghe nói đại lục khác đó, còn đang ở trong giai đoạn man hoang, tuy có dấu vết của con người, nhưng đều là người hoang dã, càng nhiều hơn đó là dã thú hình người không hiểu tính người.
Bởi vì tài nguyên của địa lục kia rất nghèo, lại không có sản vật gì trân quý, vì thế không hề có người nào đặt chân đến bên đó. Chỉ có một vài tội đồ, không sống được ở trên đất nước của mình, vì thế dứt khoát vượt đại dương, đi đến đại lục khô cằn hoang dã đó. Cho dù nghèo nàn tài nguyên, cuộc sống khó khăn, nhưng ít nhất vẫn còn được tự do đúng không?
Vô số năm nay, trên mảnh đại lục đó, những người lúc trước đã từng phạm tội càng ngày càng nhiều, dần dần cũng hình thành quy mô nhất định.
Nghe nói, còn thành lập mấy quốc gia.
Nhưng đó đều là những chuyện không liên quan.
Diệp Ninh không hề để ý những điều này, chuyện hắn quan tâm đó chính là lịch sử của tây đại lục.
Vào thời kỳ thượng cổ, nghe nói tây đại lục không phải là bộ dáng quái quỷ như bây giờ, cho dù là không bằng phía đông, nhưng cũng tuyệt đói là một nơi bình thường.
Tài nguyên không phong phú, nhưng cũng đủ dùng.
Khí hậu không được nói là tốt, nhưng cũng vẫn chịu được.
Rốt cuộc vì sao tây đại lục lại trở nên như thế này?
Nghe nói nguyên nhân, đến từ một trận đại chiến vào thời kỳ thượng cổ. Tây đại lục, đó là nơi sinh ra của Yêu tộc.
Cũng chính là nơi gọi là đất tổ.
Nghe nói trên tây đại lục, có sự tồn tại của đất nước vạn yêu.
Sau này Nhân tộc trỗi dậy, đại chiến một trận với Yêu tộc, cuối cùng trấn áp được Yêu tộc, phá hủy đất nước vạn yêu, hơn nữa bởi vì quy mô của trận đại chiến đó quá lớn, khiến cho linh mạch trên tây đại lục khô kiệt, dần dần biến thành bộ dáng ngày hôm nay.