Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 780: CHƯƠNG 780: THIẾU NIÊN ĐẠI CHU NÓI 2

Thân thể Diệp Ninh không nhúc nhích, không có ý tứ xuống xe, ánh mắt của hắn nhìn xung quanh, nhàn nhạt nói.

“Về mặt địa vị, ta là Giám Chính Viện giám sát, còn có vô số chức danh địa vị cực cao, ngươi không bằng ta!”

“Về mặt học vấn, ta là Bán Thánh, mà ngươi, đến Đại Nho cũng không phải, ngươi không bằng ta!”

“Về mặt thân phận, tuy ta không có ánh sáng của tổ tông, nhưng tất cả mọi thứ ngày hôm nay của ta, đều là dựa vào tự bản thân ta cố gắng có được, mà ngươi, từ đầu đến cuối đều là bám vào cội nguồn của tổ tông, nói đến cùng, cũng chẳng qua là loại người ăn bám mà thôi!”

“Người như thế, thế mà lại dám nói lễ nghi với ta? Ta nói cho ngươi biết, có điểm nào ngươi so được với ta, lẽ nào ngươi không biết cái gì gọi là đạo lý người giỏi làm thầy sao?”

Những lời nói này của Diệp Ninh, trực tiếp hỏi cho Khổng Lễ ngây người. Bao gồm cả những người có mặt ở đó, cũng sững ra.

Những người đọc sách đọc sách thánh hiền này đã khiến cho đầu óc cứng nhắc, theo bản năng muốn phản bác cái gì đó, nhưng mà lại phát hiện nhất thời thế mà bản thân lại không tìm được bất kỳ manh mối nào, sau đó bọn họ bắt đầu vắt óc suy nghĩ, nhớ lại sách thánh hiền mà bản thân từng đọc, cuối cùng có được một đạo lý, thế mà Diệp Ninh lại nói đúng!

Về mặt địa vị, Diệp Ninh không chỉ là Giám Chính, còn là Thái Phó, còn từng làm quan lớn ở biên giới, thiên hạ có ai không biết, sở dĩ Đại Chu có thể phục hưng, có thể nói là một tay Diệp Ninh dựng lại.

Về mặt thân phận, tổ tiên của Diệp Ninh không phải thánh hiền, nhưng bản thân hắn đã là thánh hiền rồi, đời sau của hắn trong tương lai, nhất định sẽ lấy hắn làm niềm tự hào.

Còn về phần học vấn, vậy thì càng không cần nói nữa, Diệp Ninh thơ từ thượng tuyệt, thiên hạ vô song, những bài văn mà hắn từng viết, chính lệnh ban hành, phê bình những danh ngôn nổi tiếng, những lời phát biểu hào hùng, cộng lại với nhau, đúng thật là có thể hình thành một quyển sách vô cùng dày, ở điểm này, Khổng Lễ hoàn toàn không có tư cách so sánh với Diệp Ninh.

Cái gì là người giỏi làm thầy?

Người xuất sắc, xứng đáng làm thầy hơn.

Đây mới là chân nghĩa của Nho đạo, câu nói trong ba người nhất định có thầy của ta, sống đến già học đến già, từ trước đến nay học vấn và tuổi tác đều không có liên quan gì, đám người đọc sách này có một đặc điểm, đó chính là cố chấp một đạo lý, những gì Diệp Ninh vừa nói, từ góc độ sách thánh hiền mà nói, căn bản không thể nào phản bác, vì thế bọn họ đều im lặng.

Mà Khổng Lễ, cũng là như thế, khuôn mặt già của ông ta trở nên đỏ bừng, có thể nói là vô cùng bức bối. Ngón tay chỉ vào Diệp Ninh, trong miệng mơ hồ không biết nói cái gì.

Đây là bởi vì, ông ta cũng bị mắng đến choáng váng rồi.

Khổng Lễ chỉ nghĩ đến muốn đùng bối phận và thân phận của mình để áp chế Diệp Ninh, lại không nghĩ đến, ở trên phương diện này, thế mà Diệp Ninh lại không hề thua kém ông ta. Dù sao Thánh Nhân có huy hoàng đến đây, đó cũng chỉ là quá khứ, mà Diệp Ninh, tự bản thân mình đã là một tôn thánh hiền.

Nếu như nhất định pahir nói, Khổng Lễ là một người đọc sách, gặp phải thánh hiền, đúng là nên hành lễ mới đúng. Nhưng bây giờ ở trong tình huống này, Khổng Lễ sao có thể hành lễ với Diệp Ninh?

Ông ta mở to hai mắt, cảm giác sỉ nhục mạnh mẽ hiến cho ông ta hận không thể tìm một cái khe hở nào để chui xuống. Diệp Ninh đúng thật là bắt nạt người yếu, quá bắt nạt người khác rồi!

Cả đời này của ông ta, chưa từng ủy khuất như thế. Nhưng chuyện này còn chưa kết thúc, Diệp Ninh tiếp tục nói.

“Thế nào, không có gì để nói nữa rồi?”

Diệp Ninh cười lạnh.

“Vậy thì ngươi tiếp tục nghe ta nói, ta nói ngươi bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa, không có một chút nào oan uổng cho ngươi.”

“Đầu tiên nói bất trung, ngươi thân là thần tử Đại Chu, nhận bổng lộc của Đại Chu, nhưng mà ngươi lại làm chuyện gì? Ngươi đã từng chia sẻ lo lắng cho quân vương chưa? Ngày trước khi Thiên Tử chịu sỉ nhục, hậu nhân Thánh Nhân như ngươi, Diễn Thánh Công đương đại đang ở đâu? Khi nước Tề cắt đất phong Vương, muốn làm chuyện soán ngôi vua, quân tử nổi danh thiên hạ như ngươi đang ở đâu? Mà bây giờ, bốn biển sắp được thái bình, thiên hạ sắp thống nhất, ngươi lại nhảy ra, đứng ở trên góc độ của nước Tề, ý đồ ngăn cản Đại Chu, không chỉ không biết xấu hổ, ngược lại còn cho đó là niềm tự hào, da mặt của ngươi dày bằng tường thành hả? Ngươi đọc cả đời sách thánh hiền, e là đọc hết vào trong bụng chó rồi đi!”

“Lại nói đến bất hiếu! Ngươi mở miệng ngậm miệng, đều là tổ tiên của mình, nhưng những gì ngươi nói ngươi làm, có chuyện làm xứng đáng với tổ tiên của ngươi? Năm đó Thánh Nhân đi trên con đường đạo, công huân to lớn, mới có thể thành thánh, vĩ đại như thế nào, mà ngươi thì sao, không chỉ không có chí khí trở thành Thánh Nhân, ngược lại còn sống như một con giòi vậy! Ta đã từng điều tra một chuyện, Khổng phủ ngươi, qua các triều đại đến nay, không có khí tiết nào đáng nói, phàm là khi thiên hạ có biến, người đầu tiên phản bội chính là các ngươi, thần tử hai triều bảy mươi hai triều, trên dưới cả nhà, loại là người tham sống sợ chết, người như ngươi, làm gì có một chút nào khí tiết hy sinh vì công lý của Khổng Tử, Mạnh Tử!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!