Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 781: CHƯƠNG 781: THIẾU NIÊN ĐẠI CHU NÓI 3

Diệp Ninh mắng rất sảng khoái, mỗi một chữ đều giống như cái dùi vậy, trực tiếp đâm vào trong ngực của Khổng Lễ.

Khiến cho ngực Khổng Lễ phập phồng kịch liệt, ông ta há miệng, trong cổ họng phát ra tiếng ho khan giống như tiếng ống bễ bị vỡ vậy! Rất rõ ràng, ông ta đã có chút không thở được rồi.

Vô số ánh mắt nhìn vào Khổng Lễ, khiến cho mặt ông ta bỏng rát. Những ánh mắt này, đến từ người đọc sách đất Tề.

Bọn họ bị Khổng Lễ tập trung đến đây, vốn dĩ là vì để cho bọn họ nhìn thấy trò cười của Diệp Ninh, nhưng mà lúc này, tự bản thân Khổng Lễ lại bộc lộ ra trước ánh mắt của tất cả mọi người.

Mọi người mở to mắt nhìn ông ta, trên mặt đúng là có một loại cảm giác tam quan vỡ nát.

“Thật sự là như thế sao? Lúc trước ta chưa bao giờ nghĩ đến những vấn đề này, hôm nay Diệp đại nhân nói đến, đúng là không thể nào phản bác.”

“Diệp đại nhân chỉ là nói tình huống hiện thực một chút mà nói, trên dưới Khổng phủ, đúng là không có bất kỳ khí tiết nào đáng nói.”

“Bọn họ ngày ngày hô hào đạo thánh hiền, vì sao bản thân lại đi ngược lại với đạo lý của thánh nhân?”

Người đọc sách có chút mơ hồ.

Trong chớp mắt lòng của bọn họ đã rối loạn rồi.

Tuy không thể nói là tín ngưỡng sụp đổ, nhưng mà vẫn có một loại cảm giác trong lòng hoang mang.

Mà Lúc này, Diệp Ninh tiếp tục nói.

“Nói tiếp đến bất nhân, cái gì là nhân? Trách trời thương dân, vạn vật chúng sinh, thân là đệ tử Nho Môn, thì nên cố chấp với việc tề gia bình thiên hạ là trách nhiện của mình, ngày trước cuộc sống của bách tính khốn khổ, lưu lạc khắp nơi, dân chúng lầm than. Chính là lúc người đọc sách chúng ta hăng hái đi đầu, cứu vớt thế đạo, nhưng mà ngươi thì sao? Chỉ ngồi cao ở trong Khổng phủ, tự xưng là thơ tửu phong lưu, hoàn toàn không quan tâm một chút nào đến sống chết của bách tính, ngươi như ngươi, được tính là nhân (nhân ái, nhân nghĩa) sao?”

“Nói về nghĩa, đại nghĩa sống chết, còn trân quý hơn cả tính mạng, các đời Khổng phủ của ngươi đến nay, ngoại trừ xuất hiện một vài người còn được xem là nhân vật ra, những người khác làm gì có một chút nghĩa khí nào để nói? Từ xưa đến nay chỉ bo bo giữ mình, tự mình sống vui vẻ, vô cùng ích kỷ tự lợi, không có một chút đại nghĩa nào của con người, không có đại nghĩa của người đọc sách, càng không có đại nghĩa dân tộc!”

“Những điều mà ta nói ở trên, đều là sự thật, nếu như ngươi muốn phản bác, vậy thì ta còn muốn hỏi ngươi một câu, nếu như ngươi thật sự không hổ thẹn với trời, nếu như ngươi thật sự trước sau như một, vậy thì chính khí cuồn cuộn của ngươi đâu? Vậy thì vì sao ngươi không trở thành Đại Nho? Chính khí cuồn cuộn cũng không thể lừa người đúng không, đường đường hậu nhân Khổng phủ, thế mà lại không có chính khí cuồn cuộn, lẽ nào đây còn chưa đủ để nói rõ vấn đề sao?”

Nói xong một câu cuối cùng, Khổng Lễ trực tiếp hộc máu. Chính khí cuồn cuộn, là nỗi đau vĩnh viễn của ông ta.

Khổng Lễ cũng vô cùng chán nản, vì sao ông ta lại không có chính khí cuồn cuộn.

Loại người ích kỷ tư loại, ăn nói ba hoa, cậy già lên mặt, tham sống sợ chết, vốn dĩ đã không xứng được có chính khí cuồn cuộn.

“Diệp đại nhân nói đúng, chúng ta nên sớm hiểu rõ, Khổng tiên sinh không có chính khí cuồn cuộn!”

“Đến chính khí cuồn cuộn cũng không có, còn dựa vào cái gì để dạy dỗ chúng ta?”

“Ngày trước Nho đạo sa sút, mọi người đều không có chính khí cuồn cuộn, bây giờ Đại Nho đã có không ít, nhưng mà Khổng Lễ vẫn không có chính khí cuồn cuộn như trước, điều này không đủ nói rõ vấn đề sao?”

“Hóa ra Khổng phủ lại là loại hàng như thế, chúng ta nên thế nào…”

Đám người đọc sách không quan tâm đến lễ nghi nữa, cuối cùng bắt đầu lớn tiếng nghị luận. Trong giọng nói của bọn họ, tràn ngập sự chán nản và bi thương.

Bộ mặt thật của Khổng phủ đã lộ ra rồi, bọn họ cảm thấy tín ngưỡng trong lòng sụp đổ. Trong chớp mắt, thế mà có một loại cảm giác tuyệt vọng.

Diệp Ninh nhìn về phía bọn họ.

“Ta biết, cảm giác tín ngưỡng sụp đổ không dễ chịu.”

“Nhưng các ngươi đều còn rất trẻ, bây giờ hiểu rõ những điềunày, đối với các ngươi không phải chuyện xấu.”

“Cần vì phải vì Khổng phủ cũ nát hủ bại này mà bi thương? Những thứ đó chỉ là chuyện trong quá khứ, vốn dĩ các ngươi cót hể tự sáng tạo ra mọi thứ, tất cả những thứ các ngươi muốn có, đều nằm ở trong tay của các ngươi!”

Diệp Ninh chắp tay sau lưng, bất ngờ nói.

“Ta có lời này, muốn tặng cho các ngươi!”

“Muốn nói về tuổi trẻ của đất nước, đầu tiên hãy nói về người già và trẻ nhỏ. Người già thường nghĩ về quá khứ, người thiếu niên thường nghĩ đến tương lai.”

“Người hoài niệm về quá khứ, sẽ sinh ra lòng lưu luyến; người suy nghĩ đến tương lai, sẽ sinh ra lòng hy vọng. Người lưu luyến chuyện cũ, thường bảo thủ; người nghĩ về tương lai, thường tiến thủ. Người bảo thủ, cố chấp với cái vũ; người tiến thủ, thường nghĩ về cái mới. Người hoài niệm về quá khứ, chuyện gì cũng vẫn như cũ, cố chấp với những quy tắc bình thường; người hướng về tương lai, chuyện gì cũng chưa từng làm, vì vậy luôn dám phá vỡ các quy tắc…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!