Kết quả thì sao?
Kết quả đã đổi lại một hoàng triều xuân thủ đỉnh cao! Các học tử rất khó không sinh ra suy nghĩ.
“Rốt cuộc tên này muốn nói cái gì…”
So với các học tử trẻ tuổi, lão hủ Khổng Lễ, lại rơi vào trong cảm giác bất an sâu sắc. Nếu như có người nhìn kỹ, nhất định sẽ phát hiện, bàn tay của ông ta đã không kìm được mà run rẩy.
“Tà thuyết vặn vẹo, tất cả đều là tà thuyết vặn vẹo!”
Đôi mắt của Khổng Lễ tràn ngập tia máu, tức giận mạnh mẽ khiến cho ông ta hiện ra có chút điên cuồng. Diệp Ninh đây là có ý gì?
Ý của Diệp Ninh, lẽ nào là người già không bằng người trẻ sao? Đây là lợi lời nói ly kinh phản đạo như thế nào!
Theo cái nhìn của ông ta, người trẻ tuổi không phải là nên nghe theo lời của người già sao?
Ta là phụ thân, ngươi là con trai của ta, vậy thì ngươi nhất định phải hiếu thuận với ta, bất luận ta nói cái gì, ngươi cũng nhất định phải thành thật nghe lời, ta là trưởng bối, ngươi là vãn bối của ta, vì thế ngươi gặp ta phải hành lễ, cho dù ta cố ý chèn ép ngươi, ngươi cũng không thể oán hận, nếu không, chính là bất kính!
Ta là tiên sinh, ngươi là học sinh của ta, tất cả những điều ta nói đều là đúng, ngươi tuyệt đối không có bất kỳ tư cách nào hoài nghi, toàn bộ những điều đó, theo cách nhìn của Khổng Lễ, thật sự chính là chân lý của thế gian.
Thế giới này, vốn dĩ nên là người già nói là tính.
Bởi vì người già có kinh nghiệm, có trải nghiệm, người trẻ tuổi có cái gì? Học tập theo cho tốt là được. Không đợi đến khi chúng ta hoàn toàn già đi, người trẻ tuổi dựa vào cái gì mà có thể thượng vị?
Tư lịch, bối phận… Hai thứ này, từ xưa đến nay, đều được rất nhiều người coi trọng. Nhưng những lời Diệp Ninh, nói, rõ ràng là đang muốn lật đổ những quy tắc này.
Điều này làm sao có thể khiến cho Khổng Lễ có thể chấp nhận?
Nhưng rất nhanh Khổng Lễ đã phát hiện, Diệp Ninh không phải có ý đó, hắn không hề hoàn toàn coi thường người già, mà là đang nói sự thật.
“Người già thường có nhiều lo lắng, người trẻ thường thích ham vui. Nhưng lo nhiều thì nản, chỉ ham vui thì khí thịnh. Chỉ có nhụt chí mới hèn nhát, chỉ có kiêu ngạo mới có anh hùng. Nhưng sự hèn nhát cũng thế, nên do dự, dũng cảm cũng vậy, nê chấp nhận rủi ro. Chỉ có sống tạm bợ, mới có thể hủy diệt thế giới; chỉ có mạo hiểm, mới có thể tạo ra thế giới. Người già thường chán nản với chuyện đời, thiếu nhiên thường vui vẻ. Ta chỉ ghét, nên thường cảm thấy mệt mỏi với mọi thứ; người yêu thích, thường cảm thấy không việc gì không làm được. Người già như mặt trời lặn, người trẻ như mặt trời mọc, người già giống con bò già cằn cỗi, người trẻ giống con hổ hoạt bát. Người già giống như tăng nhân, người trẻ giống hiệp khách. Người già giống từ điển, người trẻ giống kịch nam.”
Diệp Ninh chắp tay sau lưng, tiếng nói vang vọng.
Hắn nói càng nhiều, văn khí ở trên người càng tuôn ra nồng đậm hơn, đến cuối cùng, gần như đã hình thành một đám mây ở trong không trung do văn khí tạo thành.
Trong đám mây, ẩn chứ một cỗ cảm giác mới mẻ, từng tia văn khí hóa thành những hạt mưa, từ trên không trung rơi xuống. Khiến cho mọi người cảm nhận được sự mát mẻ thoái mái trước giờ chưa từng có.
Nhưng mát mẻ chỉ là vẻ bề ngoài, ở trong lòng bọn họ, lại có một ngọn lửa nóng rực đang cháy. Người già và thiếu niên ở trong lời nói của Diệp Ninh, khơi dậy sự đồng cảm mạnh mẽ của bọn họ.
Bọn họ nhớ lại quá khứ, phát hiện đúng như những gì Diệp Ninh nói.
Chỉ là người trẻ, thật sự có thể sống hào hùng, lạc quan, mạnh mẽ có chí tiến thủ như những gì Diệp Ninh nói không? Trong lòng bọn họ vừa khao khát, vừa mơ hồ.
Nguyên nhân khao khát đương nhiên bởi vì bọn họ là người trẻ tuổi, khi bọn họ được khơi dậy sự đồng cảm, sẽ rất hy vọng bản thân biến thành loại người trẻ tuổi như Diệp Ninh nói.
Mà mơ hồ, chính là vì bọn họ không phải loại người đó.
Bọn họ bị bị Nho học nồng đậm của đất Tề đeo lên xiềng xích nặng nề, sống không tự tại, không nhiệt huyết, càng không nhẹ nhàng.
“Người ra giống như cây liễu sau thu, thiếu niên giống như ngọn cỏ đầu mùa xuân. Đây cũng là chỗ khác biệt giữa tính cách của người già và người trẻ.”
Diệp Ninh không hề dừng lại.
Hắn nói xong sự khác biệt giữa người già và người trẻ tuổi. Sau đó thay đổi chủ đề, bắt đầu nói đến thế giới ngày hôm nay.
Diệp Ninh biết, những người trẻ tuổi này rất mơ hồ, trong lòng bọn họ có từng tầng các quy củ, đang dần được bóc ra. Nói thật, Diệp Ninh không cảm thấy có quy củ là một chuyện xấu.
Có cái gọi không có quy củ không thành tiêu chuẩn.
Diệp Ninh cũng không cảm thấy đọc sách là một chuyện xấu. Không đọc sách, rất khó mở mang tầm mắt, rất khó có suy nghĩ.
Nhưng có quá nhiều quy củ, quá phức tạp, thì nó sẽ trói buộc nhân tính, đó chính là điều vô cùng sai lầm.