Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 784: CHƯƠNG 784: THIẾU NIÊN ĐẠI CHU, DŨNG CẢM LÊN! 3

Đọc sách cũng là như thế, một người đọc sách, nên mở mang kiến thức, mở mang tầm mắt, nhìn khắp thế giới, hiểu lý lẽ, hiểu đạo lý, hiểu được bản tâm.

Mà tuyệt đối không phải là đọc thuộc lòng sách, đọc đến chết, đọc đến cuối cùng, sẽ chỉ biết lệ thuộc vào sách vở, biến thành một con mọt sách không hiểu cái gì. May mắn là, người đọc sách của thế giới này không tệ, bọn họ vẫn như trước không thiếu nhiệt huyết.

Nhưng chuyện không may đó là, thế giới này còn có một nơi kỳ lạ giống như đất Tề.

Bầu không khí Nho đạo quá nồng đậm và quy củ quá phức tạp, khiến cho người đọc sách của đất Tề, bị đeo lên các loại xiềng xích, có lẽ bọn họ có thể mở miệng đã nói ra vô số văn chương cẩm tú, nhưng bọn họ lại chán nản âm trầm, bị cắt mất bản tính.

Ở những nơi khác, ánh sáng trong mắt của người đọc sách nóng rực như lửa, tràn ngập tò mò, có một loại cảm giác thời thượng đương đại. Mà đất Tề, người đọc sách lại là bình hòa, bảo thủ, đối với những điều mới, có một loại cảm giác sợ hãi như gặp hổ. Điều này rõ ràng là không đúng.

Vì thế Diệp Ninh, đã nói lại bài tản văn nổi tiếng ngàn đời ở kiếp trước.

Tuy bối cảnh của hai thế giới khác nhau, nhưng tác phẩm này, vẫn như trước có thể đánh thức ý thức của vô số người. Chỉ là cái tên thì không thể không thay đổi một chút, những lời Diệp Ninh nói đó là “Thiếu niên Đại Chu nói”.

Trong đó rất nhiều điển cố, còn có ẩn dụ, đều cần kết hợp với bối cảnh thời đại, thay đổi một chút.

Trong quá khứ có lẽ Diệp Ninh không có loại bản lĩnh này, nhưng mà bây giờ hắn đã trở thành Bán Thánh rồi, văn khí dâng trào, suy nghĩ sắc bén, một chút chuyện nhỏ này, chắc chắn là chuyện dễ như trở bàn tay.

Diệp Ninh nói về quá khứ của Đại Chu, trong đó thêm vào rất nhiều cảm nhận và suy nghĩ của bản thân. Mọi người chăm chú lắng nghe, càng nghe càng cảm thấy có một loại cảm giác chấn động.

Đây là sự khác biệt trong tư tưởng và nhận thức.

Ví dụ như, quốc gia nào đó, mỗi lần gặp phải chiến tranh ngoại bang, vẫn luôn quen cắt đất, bồi thường, hòa thân. Đã hình thành một loại trạng thái bình thường.

Sau đó đột nhiên có một ngày, có một người nhảy ra, nói là muốn không cắt đất, không bồi thường, không hòa hân, không cống nạp, muốn Thiên Tử giữ đất đai lãnh thổ, quân vương chết vì xã tắc.

Vậy thì kết cục của người đó, tám phần sẽ không quá tốt. Những lời này của Diệp Ninh sai sao? Không hề sai!

Nhưng trong mắt của những người ở quốc gia đó, hoàn toàn chính là ly kinh phản đạo. Bởi vì bọn họ có một bộ quy tắc ứng xử của riêng mình.

Những lời Diệp Ninh nói, cốt lỗi trong đó, chính là một “ly kinh phản đạo”. Đương nhiên, theo cái nhìn của Diệp Ninh, đây gọi là khái phá cái mới, càng thích hợp hơn. Các học tử nghe, ngọn lửa đó ở trong lòng, càng cháy càng vượng.

Rất nhiều người vốn dĩ trong mắt đều là không khí trầm lặng, đột nhiên phát ra ánh sáng rực rỡ. Loại ánh sáng này, khiến cho Khổng Lễ xa lạ mà sợ hãi.

“Nói vỡ vẩn, tất cả đều là ăn nói lung tung!’

Khổng Lễ lẩm bẩm nói.

Ông ta không nghe vào được một chữ nào, căn bản đã không thể nào đồng cảm sâu sắc. Ở góc độ của Khổng Lễ, cảm thấy Diệp Ninh hoàn toàn chính là yêu ngôn hoặc chúng. Nhưng lúc này Diệp Ninh đã không còn quan tâm suy nghĩ của ông ta nữa.

Diệp Ninh nói xong cảm ngộ của mình, nói xong quá khứ của Đại Chu, sau đó thay đổi giọng nói, bước vào phần cuối.

“Người tạo thành lão đại Đại Chu ngày hôm nay, không phải là những lão hủ của Địa Chu.”

“Mà chính là tương lai thiếu niên của Đại Chu, đây là trách nhiệm của thiếu niên Đại Chu!”

Một câu nói của Diệp Ninh, lại lần nữa chỉ ra điểm mấu chốt. Điểm mấu chốt này, chính là trách nhiệm của người trẻ tuổi. Ánh mắt của hắn lướt nhìn mọi người ở xung quanh.

Tất cả mọi người cũng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hắn.

Bọn họ có một loại cảm giác, tiếp theo đây, Diệp Ninh nhất định sẽ nói ra những lời nói chấn động đất trời. Diệp Ninh không khiến cho bọn họ thất vọng, tiếp tục lên tiếng nói.

“Để cho thiếu niên khiến cho đất nước trở nên trẻ hơn, Đại Chu của chúng ta sẽ là đất nước của tương lai, tiến bộ của nó là điều không lường trước được. Nếu không để cho người trẻ tuổi làm chủ đất nước, vậy thì Đại Chu của chúng ta sẽ là đất nước trong quá khứ, thời khắc diệt vong đang đợi trước mắt. Trách nhiệm ngày hôm nay, không phải ở người khác, mà nằm ở trong tay của thiếu niên!”

Trách nhiệm ngày hôm nay, không phải ở người khác, mà nằm ở trong tay của thiếu niên! Câu nói này, đột nhiên khiến cho trong lòng vô số người chấn động.

Trên bầu trời, văn khí kia vốn dĩ bình hòa, bất ngờ trở nên cuộn trào mãnh liệt. Nhất thời, gió giục mây vần, trời đất biến sắc.

Trong lòng mọi người, đột nhiên xuất hiện một cỗ tự hào mãnh liệt, giống như là có thứ gì, bị kìm nén ở trong ngực của bọn họ, khiến cho bọn họ có một loại kích động muốn lớn tiếng hét lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!