Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 785: CHƯƠNG 785: THIẾU NIÊN ĐẠI CHU, DŨNG CẢM LÊN! 4

Cả đời này, bọn họ vẫn là lần đầu tiên nghe người khác nói đến hai chữ trách nhiệm này. Trong quá khứ, thứ bọn họ nghe nhiều hơn, là nghe lời.

Nhưng người trẻ tuổi chính là người trẻ tuổi, trẻ tuổi chính là vốn liếng của bọn họ, nhiệt huyết của bọn họ, lại lần nữa trở nên sôi trào, trong ánh mắt mọi người nhìn Diệp Ninh, đã tràn ngập ngọn lửa hừng hực.

Diệp Ninh cười nhẹ, tiếp tục nói.

“Thiếu niên trí tức quốc trí, thiếu niên phú tức quốc phú; thiếu niên cường tức quốc cường; thiếu niên độc lập tức quốc độc lập; thiếu niên tự do tức quốc tự do; thiếu niên tiến bộ tức quốc tiến bộ; thiếu niên mạnh mẽ với thế giới, tức quốc mạnh mẽ với thế giới. Mặt trời đỏ đang mọc, con đường rực rỡ ánh sáng. Mạch nước của sông, đều chảy vào biển lớn. Khí thế mạnh mẽ, bay vút trời cao. Hổ gầm trong cốc, trăm loài thú hoảng sợ. Chim ưng tun cánh, gió bụi tung bay. Kỳ hoa nở rụ, điềm lành rực rỡ. Người tài giỏi bị mài mòn, trở thành đui mù. Bầu trời màu xanh, đất màu vàng. Tung có thiên cổ, hoành có bát hoang. Tiền đồ như biển, tương lai còn dài. Thiếu niên Đại Chu đẹp đẽ của ta, không lão bằng trời! Dũng cảm lên thiếu niên Đại Chu, đất nước không giới hạn!”

Sau khi chữ cuối cùng kết thúc, đột nhiên trên bầu trời vang lên một tiếng nổ cực lớn. Mọi người ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy, không biết từ bao giờ, mây gió đều tản đi.

Một vòng mặt trời đỏ rực, treo ở trên không trung, phát ra vẻ kiêu hãnh rực lửa của nó.

Nhìn một vòng mặt trời đỏ rực này, tất cả người đọc sách của đất Tề, đều đỏ mắt, bọn họ cũng không thể nào áp chế bản năng đang dâng trào trong lòng, cùng nhau phát ra tiếng thét đinh tai nhức óc!

Đang đang đang!

Tiếng thét lớn này, khiến cho Khổng Lễ cảm thấy sụp đổ.

Không biết vì sao, thế mà ông ta lại có một loại sợ hãi giống như đối mặt với thiên uy.

Khổng Lễ ngẩng đầu lên, theo bản năng nhìn về phía Diệp Ninh, lại phát hiện trên người Diệp Ninh, cũng đang phát ra ánh sáng. Từng đạo chính khí cuồn cuộn, giống như nước sông, điên cuồng chảy về phía Diệp Ninh.

Bài văn “Thiếu niên Đại Chu nói” này, thế mà lại khiến cho trời đất có cảm ứng, lại lần nữa dẫn động chính khí cuồn cuộn. Điều này khiến cho khí tức của Diệp Ninh không ngừng tăng cao.

Vốn dĩ chỉ là Bán Thánh, mà bây giờ, lại được nâng lên một tầng lớn, dường như có khí thế xông lên Á Thánh. Cảnh tượng này, khiến cho Khổng Lễ không thể nào chấp nhận được.

Nhất thời, trong lòng ông ta các loại cảm xúc chua xót, phẫn hận, không cam, sợ hãi, đố kỵ,… dâng lên mạnh mẽ, cuối cùng không nhìn được, một ngụm máu tươi phun ra, cả người ngã xuống mặt đấy.

“Tri thức không được trọng dụng, tri thức không đượ trọng dụng…”

Ông ta hét thảm mấy tiếng, dứt khoát cứ ngồi như thế, giống như kẻ điên vậy.

“Tri thức không được trọng dụng?”

Diệp Ninh lại lần nữa đặt lực chú ý lên người ông ta, ánh mắt đặc biệt nhìn chằm chằm vào tấm biển mạ vàng của Khổng phủ, nhàn nhạt nói.

“Ngươi cảm thấy tình thế ngày hôm nay là tri thức không được trọng dụng, ta lại cảm thấy, đây là lần đầu tiên Khổng phủ phong quang nhất trong vô số năm nay!”

Những lời Diệp Ninh nói, khí phách vang dội.

Nế như đổi thành trước kia, nhưng lời nói này của hắn, nhất định sẽ chọc cho rất nhiều người bất mãn. Nhưng lúc này, mọi người lại đều trầm mặc.

Loại trầm mặc này, thật ra chính là một dạng công nhận.

Sau khi được Diệp Ninh đánh thức, suy nghĩ của bọn họ, có thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Không nói những học tử này, cho dù là Điền Song, cũng không kìm được sinh ra cảm giác công nhận.

Điền Song và Diệp Ninh là kẻ địch, không phải cùng một trận doanh, nhưng mà hắn ta vẫn như trước cảm thấy Diệp Ninh nói đúng. Lẽ nào là bởi vì hắn ta là một người công chính sao?

Rõ ràng không phải.

Sở dĩ như thế, là bởi vì Điền Song không tìm được bất kỳ lý do phản bác nào.

Diệp Ninh nói quá đúng rồi, thật ra Khổng phủ ngoại trừ tấm biển dát vàng này ra, thật sự không có cái gì xuất sắc cả. Hắn ta nhận Khổng Lễ làm Á Phụ, không phải là thật sự tôn kính Khổng Lễ, kính ngưỡng Khổng Lễ?

Không phải.

Thứ hắn ta coi trọng, chỉ là thân phận của Khổng Lễ.

Nhận Khổng Lễ làm Á Phụ, thì tương đương với giành được lòng của toàn bộ người đọc sách đất Tề, điều này dối với người thống trị mà nói, đương nhiên là vô cùng quan trọng.

Vì thế ngoài bề mặt, hắn ta cho Khổng Lễ đủ thể diện.

Nhưng cũng giống như trong lòng Khổng Lễ khinh thường Điền Song vậy, trong lòn hắn ta, cũng kinh thường Khổng Lễ. Hắn ta hiểu quá rõ, bắt đầu từ khoảnh khắc Khổng Lễ đồng ý với hắn ta, thì Khổng Lễ chính là một người tham sống sợ chết. Nếu như là Đại Nho chân chính coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, thì tuyệt đối không thể nào làm Á Phụ của Điền Song.

Vì thế về cơ bản mà nói, bọn họ đều là cùng một loại người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!