Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 790: CHƯƠNG 790: CÀN KHÔN NHO ĐẠO, Ở TRONG TAY TA 2

Nói một cách đơn giản chính là trong chớp mắt cả người đã trở nên lợi hại hơn, là loại ngăn cản cũng không ngăn cản được.

Hiện thực chính là như thế, lúc đầu khi vừa mới từ Thánh Viện đi ra, Diệp Ninh đã nắm giữ đại trận Nhân Gian, trực tiếp viết ra chữ “Nhân”, chém đứt bàn tay của trưởng giáo mười ba tông Tiên Môn.

Bắt đầu kẻ từ đó, càng là tự mình không kìm được mình. Nghĩ một chút đến chuyện này, chỉ chực trào nước mắt.

Mà trong những thu hoạch lớn nhất ở Thánh Viện, cây thước này, thật ra từ trước đến nay, vẫn luôn là vật Diệp Ninh sợ hãi nhất. Hắn có thể cảm nhận được, trong cây thước này, ẩn chứa sức mạnh mạnh mẽ.

Loại sức mạnh này, gần với đạo, thậm chí có thể mơ hồ nắm giữ một bộ phận pháp tắc của thế gian.

Chí bảo khí vận Nho đạo này, vô số năm nay chưa bao giờ thể hiện ra sức mạnh của mình, vì thế phần lớn mọi người đều không thể nào đoán được rốt cuộc cây thước này có uy lực động trời như thế nào, mà Diệp Ninh, là người duy nhất biết việc này.

Hắn cũng không biết hình dung như thế nào.

Nhưng hắn biết, sức mạnh bên trong cây thước này, thật sự quá mạnh.

Đây là tích lũy vô số năm nay của Nho đạo, cây thước này, không thể đánh giá được. Vì thế, hắn vẫn luôn lo lắng, có khi nào cây thước này sẽ làm hỏng chuyện tốt của hắn không.

Diệp Ninh vẫn luôn giấu nó ở trong người, không bao giờ dễ dàng lấy ra.

Nhưng chuyện may mắn là, cây thước này không hề có vấn đề gì, càng sẽ không không có chuyện gì tự động nhảy ra bảo vệ chủ. Thứ này hoàn toàn không có cài đặt.

Sức mạnh bên trong cây thước, trung chính bình hòa, tuyệt đối không tranh đấu.

Nếu như Diệp Ninh không dùng nó, nó sẽ không tự mình di chuyển. Chuyện này rất hợp với tâm ý của Diệp Ninh.

Nhưng cũng khiến cho hắn càng thêm đau lòng, bởi vì cho dù không có cây thước này, sau này hắn cũng không chết thành công, vẫn là hình thành nên tư thế vô địch như bây giờ.

Thế đạo hiện tại, an toàn, thật sự là quá an toàn rồi!

Mười ba tông Tiên Môn hoàn toàn là rùa rụt đầu, hoàn toàn không có ý gây phiền phức cho Diệp Ninh, mà bên người Diệp Ninh, lại nhiều thêm một hộ vệ kéo căng an toàn như Nam Cung Lương Nhân…

Nói thật, bây giờ bản thân Diệp Ninh cũng không biết bản thân làm sao để chết. Ở trong loại tình huống như thế, cây thước này còn cần thiết phải giấu không?

Diệp Ninh cảm thấy không cần nữa.

Vì thế hắn lấy cây thước ra. Sau đó, trực tiếp khiến cho tâm thái của Khổng Lễ sụp đổ. Các học tử có mặt ở đó, cũng là một mảng náo động.

“Cây thước này, là do Thánh Nhân ban cho, lẽ nào là cây thước ở trong truyền thuyết kia?”

“Nói như thế, Diệp đại nhân chính là chủ nhân của Nho đạo, là người kế thừa mà Thánh Nhân chọn lựa?”

“Nói như thế, sợ rằng Diệp đại nhân thật sự có khả năng sẽ thành Thánh, tương lai phía trước, e là sẽ không thua kém gì Thánh Nhân!”

Mọi người trố mắt nhìn trân trối, khó mà tin được.

Suy đoán của bọn họ vô cùng hợp lý.

Từ xưa đến nay có nhiều Á Thánh như thế, mỗi người đều tài năng tuyệt thế, nhưng mà không có người nào có được vật này của Thánh Nhân. Nhưng chỉ có Diệp Ninh có được.

Vậy thì ý đồ rất rõ ràng rồi.

Thánh Nhân sẽ chỉ ban cây thước này cho người truyền thừa tiếp theo của Thánh Nhân.

Ngoại trừ Thánh Nhân, những người khác đều không xứng đáng có được vật này.

Cũng chính là nói, hóa ra Diệp Ninh là Thánh Nhân được trời định!

“Tổ tiên, Thánh Nhân, người thiên vị!”

Khổng Lễ lại phun ra một ngụm máu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấu, trong mắt tràn ngập thần sắc oán hận.

Ông ta không hiểu, rõ ràng cây thước này là vật của tổ tiên ông ta, kết quả lại bị Diệp Ninh dùng để đối phó với hậu nhân Thánh Nhân. Đây là vì sao?

Điều này làm sao có thể khiến cho Khổng Lễ cam tâm.

Theo cái nhìn của ông ta, cây thước này, còn có Thánh Viện, bao gồm tất cả mọi thứ của Nho Môn, đều nên là vật sở hữu của Khổng phủ! Những thứ này, chính là của ông ta, của ông ta!!!

Khổng Lễ đỏ hai mắt, trong ngực tràn ngập cảm xúc không cam. Đột nhiên ông ta không hận Diệp Ninh nữa.

Thế mà ông ta lại bắt đầu oán hận tổ tiên của mình.

Khổng Lễ cảm thấy, nếu như không phải Thánh Nhân thiên vị, thì tại sao lại như thế?

“Thánh Nhân thiên vị? Ngươi biết ngươi đang nói cái gì không?”

Diệp Ninh chau mày nói.

Vốn dĩ hắn cho rằng, lấy cây thước này ra, không nói Khổng Lễ hoàn toàn tỉnh ngộ, cũng nên cúi thấp tư thế cầu xin. Kết quả không ngờ được, thế mà tên này lại càng thêm điên cuồng, điều này khiến cho Diệp Ninh có chút bất ngờ.

“Lẽ nào không phải sao? Ta nói sai sao?”

Khổng Lễ nghiến răng nghiến lợi, giống như một kẻ điên lẩm bẩm nói.

“Nếu như không phải thiên vị, hôm nay lão phu sao lại phải gánh chịu loại sỉ nhục này?”

“Ta là hậu nhân của Thánh Nhân, vốn dĩ Thánh Nhân nên giao toàn bộ di sản cho Khổng phủ mới đúng!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!