Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 791: CHƯƠNG 791: CÀN KHÔN NHO ĐẠO, Ở TRONG TAY TA 3

“Sau khi Thánh Nhân thành thánh, rời khỏi gia môn, thì không trở lại nữa, Thánh Nhân không cho con cháu chúng ta một chút chăm sóc nào, hắn thì được coi là Thánh Nhân gì? Người thiên vị như thế, cũng xứng là Thánh Nhân sao?”

Lúc trước ông ta từng câu từng câu ly linh phản đạo, là đang chụp cái mũ đó cho Diệp Ninh. Nhưng mà bây giờ những gì bản thân ông ta nói, mới thật sự là lời nói đại nghịch bất đạo. Mọi người đều kinh ngạc.

Khổng tiên sinh đây là điên rồi sao?

“Tiêu rồi!”

Điền Song nghe xong, nhất thời nhắm mắt lại, trong lòng tuyên án tử hình cho Khổng Lễ. Đây là thời đại coi trọng trung hiếu nghĩa đễ.

Mà Nho Môn, quan tâm đến điều này nhất.

Ở trong Nho Môn, Khổng gia còn là người tiên phong bảo vệ trung hiếu nghĩa đễ (kính nhường), bởi vì đây là vốn liếng lập thân của bọn họ. Nhưng mà bây giờ, huyết mạch đích truyền của Khổng phủ, thế mà lại chỉ trích tiên tổ của mình.

Chuyện này truyền ra ngoài, Khổng Lễ nhất định sẽ mất hết danh tiếng, toàn bộ uy vọng của Khổng phủ, cũng sẽ rơi xuống vạn trượng.

Nếu như lúc trước sự chỉ trích của Diệp Ninh, là khiến cho ông ta rơi vào tình thế khó xử, đả kích đến danh tiếng của Khổng phủ. Vậy thì những gì ông ta làm bây giờ, chính là đang tự tìm đường chết.

Điền Song là một người vô cùng lạnh lùng, ở trong lòng hắn ta, có một sự phân chia rõ ràng, sự phân chia này rất đơn giản. Ở trong mắt của Điền Song, đại khái người chia thành bốn loại…

Người ta không chọc được, người không chọc được ta. Người có tác dụng với ta, người đối với ta vô dụng. Diệp Ninh là người mà hắn ta không chọc vào được.

Vì thế Điền Song cung cung kính kính với Diệp Ninh, cho dù Diệp Ninh rất không cho hắn ta thể diện, hắn cũng không dám có một câu oàn trách, bởi vì hắn ta biết, bản thân mình đứng trước mặt cường giả, không có tư cách gì nói chuyện.

Khổng Lễ là người có tác dụng đối với Điền Song.

Vì thế hắn ta bái Khổng Lễ làm Á Phụ, lợi dụng uy vọng của Khổng phủ, tăng thêm tính ổn định cho sự thống trị của hắn ta. Nhưng đúng vào thời điểm Khổng Lễ nói ra câu nói đó, hắn ta lập tức xếp Khổng Lễ vào hàng loại người vô dụng đối với hắn ta. Lúc này, Điền Song quả quyết cắt đứt tất cả với Khổng Lễ.

Á Phụ này, hoàn toàn trở thành chuyện quá khứ.

“Ngươi đứng trước mặt mọi người chỉ trích Thánh Nhân, đây là đại nghịch bất đạo, nhưng suy nghĩ của ta và những người khác không giống nhau, ta sẽ không cảm thấy loại hành vi này là sai, bởi vì ở trong mắt của ta, chỉ cần là người, đều sẽ phạm sai, Thánh Nhân cũng sẽ phạm sai, ngươi thân là hậu nhân Thánh Nhân, nếu như có thể chỉ ra chỗ sau của Thánh Nhân, cho dù lời nói có chút sắc bén, vậy thì cũng là có dũng khí, không chỉ không phê bình, ngược lại còn tán dương ngươi.”

Diệp Ninh nghe xong, sắc mặt sững ra, nhìn Khổng Lễ nhàn nhạt nói.

“Nhưng ngươi không phải, sở dĩ ngươi chỉ trích tiên tổ của mình, thế mà lại là cảm thấy tiên tổ thiên vị, giống như đứa trẻ ba tuổi vậy, so với những người khá quá coi trọng những thứ này, khi ta lấy ra cây thước đó, trong nháy mắt ngươi đã mất cân bằng tâm thái, ngươi đã biến toàn bộ vinh quang trong quá khứ thành oán hận, loại hành vi này, sẽ chỉ khiến cho người đời nhìn rõ bộ mặt của ngươi.”

“Thật ra Thánh Nhân còn cho ngươi ít sao? Sau khi Thánh Nhân thành thánh, chưa tùng về nhà, là bởi vì Thánh Nhân có lý tưởng to lớn phải đi hoàn thành, vì sao Thánh Nhân phải về nhà chứ? Trở về nhà trở thành đồng phạm giúp cho đám con cháu bất hiếu các ngươi giễu võ dương oai sao? Nếu như Thánh Nhân thật sự làm như thế, vậy thì Thánh Nhân sẽ không thể thành Thánh Nhân, nhưng cho dù như thế, hậu nhân Khổng phủ, vẫn đời đời nhận ân trạch của Thánh Nhân, tuy đất Tề không có sắc phong, nhưng từ xưa đến nay, gần như đã trở thành tổ địa của Khổng gia, người đời yêu mến, đặc quyền triều đình, Diễn Thánh Công, bảng hiệu dát vàng, lãnh tụ Nho đạo… Những thứ này, lẽ nào không phải là Thánh Nhân cho các ngươi sao? Lẽ nào các ngươi cảm thấy, chỉ dựa vào đám thối nát, cong lưng uốn gối của Khổng gia các ngươi, các ngươi có thể đứng ở trên đỉnh của kim tự tháp sao?”

“Nhìn đức tính của đám người các ngươi đi, các ngươi đến Đại Nho cũng không phải, đời đời Khổng gia, trên miệng thì nói là đại nhân đại nghĩa, nhưng mà vào thời khắc quốc gia lâm nguy, các ngươi lại quỳ nhanh nhất, bình phàm nhất, điều này chỉ có thể nói rõ một chuyện, các ngươi nhìn thì có vẻ cả bụng kinh luân, nhưng trên thực tế đều là kẻ tính toán, nếu như Thánh Nhân để cây thước này lại cho các ngươi, ta muốn hỏi xem, các ngươi xứng sao? Khổng Lễ ngươi cầm cây thước này sẽ làm cái gì? Một trăm phần trăm ngươi sẽ dùng làm vũ khí riêng của mình! Ngươi căn bản không có tư cách làm lãnh tụ Nho đạo, ngươi càng không có đức tính phù hợp! Ngươi tồn tại ở trên thế gian này, là sự sỉ nhục đối với Thánh Nhân!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!