“Bắt đầu từ ngày hôm nay, văn đảm của những người các ngươi, tất cả đều bị xóa bỏ, sở dĩ làm như thế, là bởi vì các ngươi đã đánh mất bản chất của người đọc sách, các ngươi thân là hậu nhân Thánh Nhân, vốn dĩ nên kiên trì với đạo lý của thánh hiền, người được chọn làm người truyền thừa vinh quang của Thánh Nhân, nhưng mà các ngươi, trong bụng lại chỉ có ruồi nhặng bu quanh, các ngươi như thế… không xứng là tấm gương của Nho Môn, vì thế, ta xóa đi tất cả của các ngươi, nhưng các ngươi không cần phải tuyệt vọng, nếu như các ngươi có thể hoàn toàn tỉnh ngộ, học tập từ đầu, cũng sẽ có cơ hội bắt làm lại từ đầu.”
“Nói cho cùng, các ngươi vẫn là không phạm phải đại tội gì, ta từ trước đến nay không thích làm mấy trò cản trở, ta vẫn là tình nguyện cho các ngươi cơ hội, chỉ là các ngươi có thể nắm bắt được hay không, đó là chuyện của các ngươi.”
“Đương nhiên, nói chuyện xấu ra trước, con đường tu lại từ đầu vô cùng khó khăn, nếu như các ngươi không có cố gắng cực lớn, vậy thì không cần lãng phí thời gian.”
Những lời này của Diệp Ninh, khiến cho trên dưới Khổng phủ, rơi vào tuyệt vọng sâu hơn.
Diệp Ninh cho bọn họ cơ hội. Nhưng đây được tính là cơ hội sao?
Cơ hội như thế, bọn họ căn bản không cần.
Người nhà mình tự biết chuyện nhà mình, không có ai so với bọn họ càng hiểu bản thân là loại hàng gì, nhưng con đường này đã được định trước là vô cùng chông gai, bọn họ nhất định phải tiêu phí nỗ lực gấp mười gấp trăm lần, mới có khả năng có được lại độ cao ban đầu.
Điều này đối với bọn họ mà nói, có khả năng sao?
Nếu như bọn họ có nghị lực như thế, cũng không đến mức luân lạc thành bộ dáng như bây giờ. Vì thế, theo cái nhìn của bọn họ, cơ hội này cho cũng tương đương với không cho, tự bản thân bọn họ cũng không ôm hy vọng gì với bản thân. Sống không bằng chết, đây mới là thật sự sống không bằng chết.
Tong lòng rất nhiều người đang gào thét, chỉ cảm thấy Diệp Ninh vô cùng ác độc, nếu đã như vậy, còn không bằng một đao giết bọn họ.
Nhưng Diệp Ninh sẽ không quan tâm bọn họ nghĩ như thế nào, trải qua chuyện ngày hôm nay, đám người này muốn dựa vào vinh quang của tổ tiên, tiếp tục giễu võ dương oai là chuyện không thể nào, ngược lại, danh tiếng của tổ tiên, sẽ trở thành khuyết điểm khổng lồ của bọn họ, bởi vì không ai sẽ coi trọng những người đã phản bội ving quang của tổ tiên.
Diệp Ninh nhìn bọn họ vô cùng đau đớn, đột nhiên phất tay, cây thước ở trong tay phát ra ánh sáng. Một đạo sức mạnh thuộc về Thánh Nhân bộc phát ra, trực tiếp bao phủ toàn bộ Khổng phủ.
Sau đó những hậu nhân Thánh Nhân này, tất cả đều bị trục xuất ra bên ngoài ánh sáng.
Đợi đến khi bọn họ hoàn toàn ra ngoài, ánh sáng tản đi, Khổng phủ lại lần trở khôi phục bình thường. Nhưng nếu như nhìn kỹ, sẽ phát hiện, thật ra không hề bình thường chút nào.
Bởi vì bây giờ Khổng phủ, vô cùng giản dị tự nhiên.
Tấm bảng hiệu dát vàng trước cửa, vốn dĩ tỏa sáng lấp lánh, bây giờ khiêm tốn nội liễm, không hề có bất kỳ ánh sáng nào. Cánh của lớn sơn son thiếp vàng kia, cũng trở nên mộc mạc, mang đến cảm giác bình phàm.
Những điều này hoàn toàn khác so với dáng vẻ bình thường, nhưng mà lại mang đến cho mọi người một loại cảm giác vốn dĩ nên là như thế.
“Phủ đệ Thánh Nhân, vốn dĩ chính là nội liễm khiêm tốn, hóa ra bộ dáng nguy nga lộng lẫy kia, không hề có một chút Thánh Nhân nào.”
Có học tử nhìn Khổng phủ hiện tại, cảm thấy vô cùng thuận mắt, lẩm bẩm nói.
Lời nói này dẫn đến sự công nhận của không ít người. Đạo lý chính là đạo lý như thế.
Vốn dĩ Thánh Nhân không phải người phàm, Thánh Nhân đã vượt qua hỉ bi bình thường, đến cao độ của Thánh Nhân, sớm đã không cần những thứ nguy nga lộng lẫy bề ngoài này, để thể hiện thực lực của mình nữa.
Bởi vì Thánh Nhân danh xứng với thực.
Nhưng mà những hậu nhân của Thánh Nhân lại khác, tất cả mọi thứ của bọn họ, đều đến từ tổ tiên.
Trên miệng bọn họ sẽ không nói như thế, nhưng mà trong lòng, chưa chắc không có loại cảm giác đó, vì thế bọn họ mới chột dạ. Người chột dạ, thì cần phải tìm lại tự tin từ chỗ khác.
Phủ đệ lớn nhỏ, chất liệu quần áo tinh xảo, đi ra ngoài thì có đội ngũ đi theo,… Bọn họ dũng những phương thức thế tộc này, để lúc nào cũng thể hiện ra sự phi phàm của bản thân.
Giống như một con công đang xòe cái đuôi đẹp đẽ của mình ra vậy, chỉ sợ người khác không thể ngay lập tức phát hiện ra cái đẹp của mình.
Nhưng mà bây giờ, tất cả những điều này đều mất hết rồi.
Người Khổng gia quay đầu lại nhìn phủ đệ của mình, chỉ cảm thấy quen thuộc mà lạ lẫm. Đúng vào lúc này, bọn họ nghe thấy giọng nói âm trầm như ma quỷ của Diệp Ninh.
“Khổng phủ, bây giờ bị ta phong ấn rồi, sức mạnh phong ấn Khổng phủ đến từ Thánh Nhân.”