“Cũng chính là nói, các ngươi đừng nghĩ dựa vào ngoại lực để phá vỡ phong ấn, bởi vì người của thế giới này, còn chưa tồn tại sức mạnh có thể sánh ngang được với Thánh Nhân, Thánh Nhân là tổ tiên của các ngươi, có lẽ các ngươi hiểu rất rõ điều này, không cần phải đi làm mấy chuyện vô ích để thử.”
“Tòa phủ đệ này, thuộc về hậu nhân Thánh Nhân, nhưng các ngươi, lại không xứng đáng với sự khen ngợi và vinh quang của tòa phủ đệ này, vì thế, bắt đầu từ ngày hôm nay, tất cả các ngươi bị trục xuất ra khỏi Khổng phủ, nhưng giống hết với lúc trước, ta vẫn là cho các ngươi cơ hội, nếu như có một ngày, đám người các ngươi, hoặc là đời sau của các ngươi, có người có thể dưỡng ra chính khí cuồn cuộn, vậy thì có thể quay trở lại đây, lấy lại thứ vốn dĩ thuộc về các ngươi.”
Diệp Ninh dừng một chút, nhìn sắc mặt trắng bệch của người nhà Khổng gia nói.
“Thân là hậu nhân Thánh Nhân, vốn dĩ nên có yêu cầu bản thân rất cao, loại chuyện như tu thành chính khí cuồn cuộn, không phải là chuyện khó gì đúng không?”
Mọi người trầm mặc.
Những lời nói này của Diệp Ninh, bọn họ không có cách nào để phản bác.
Đúng thế, thân là hậu nhân Thánh Nhân, cho dù không trở thành thánh hiền được, nhưng lẽ nào đến chính khí cuồn cuộn cũng không tu ra được sao? Đây là loại lời nói gì?
Nhưng trong quá khứ, trên dưới Khổng phủ, đúng thật là đến một người có chính khí cuồn cuộn cũng không có. Chỉ có điều lúc trước bọn họ không hề ý thức được đây là vấn đề gì.
Bởi vì bọn họ đã sớm quen rồi, bản thân là hậu nhân Thánh Nhân, từ khi sinh ra mình đã cao quý, được người khác tôn trọng, loại thứ như chính khí cuồn cuộn, không quan trọng.
Có thể hiểu như thế này, những người bọn họ, đều là sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, cả đời bọn họ, cũng chưa từng trải qua khó khăn gì, không trải quá khó khăn, không đi khắp thế gian, dựa vào cái gì để tu ra chính khí cuồn cuộn?
Không có chính khí cuồn cuộn, bọn họ đến nhà của mình cũng không trở về được.
Khoảnh khắc này, có không ít người dưới đòn tấn công liên tục của Diệp Ninh, cuối cùng cũng sinh ra lòng hối hận. Nếu như ban đầu, bản thân có thể cố gắng hơn một chút, có lẽ sẽ không như thế này.
“Sắp xếp này của Diệp đại nhân hợp tình hợp lý.”
“Thân là hậu nhân Khổng phủ, vốn dĩ nên đời đời đều là quân tử, nhưng mà bọn họ đến một người tu ra chính khí cuồn cuộn cũng không có, đây là chuyện hoang đường cỡ nào?”
“Lòng người hỏng rồi, tất cả đều sẽ dừng lại.”
Rất nhiều người nhao nhao nghị luận, thể hiện ủng hộ quyết định của Diệp Ninh. Nếu như Diệp Ninh trực tiếp đuổi tận giết tuyệt, vậy thì rõ ràng không quá phù hợp. Nhưng nếu như dễ dàng bỏ qua, thì lại có lợi cho bọn họ.
Xử lý như thế, đúng thật là hợp lý. Nhận chừng phạt, lại cho cơ hội.
Người nhà Khổng gia nghe thấy những lời nghị luận này, trong lòng vô cùng phức tạp. Có không ít người cười khổ.
Thật ra tự hỏi lại lòng mình, bọn họ cảm thấy Diệp Ninh đã đủ thú vị rồi, cũng không tính là làm khó bọn họ.Thân là hậu nhân Thánh Nhân, chỉ là tu ra chính khí cuồn cuộn mà thôi, đây được coi là làm khó sao? Không được tính đi. Bản thân bọn họ không làm được, vậy thì thật sự là vấn đề của bản thân.
“Hóa ra Khổng phủ ta, đã sớm thối nát đã mức độ này rồi.”
Mất đi rồi mới biết hối hận.
Khoảnh khắc này, càng ngày càng có nhiều người có cảm ngộ.
Bọn họ quay đầu lại, nhìn phủ đệ của nhà mình, trong mắt có lưu luyến, có không nỡ, có không cam. Nhưng cuối cùng, chỉ có thể đổi thành một tiếng thở dài.
Mang theo vợ con của mình, trực tiếp rời đi. Nhìn phương hướng của bọn họ, lại không giống nhau.
Lần này phân tán, cũng không biết sẽ là kết cục như thế nào, càng không biết bao nhiêu năm sau, mới xuất hiện một tuấn kiệt trẻ tuổi của Khổng phủ, lại lần nữa lấy lại phủ đệ cổ lão này.
Chỉ còn lại một người. Chính là Khổng Lễ.
Khổng Lễ ngồi trên mặt đất, mái tóc trắng rối tung, ánh mắt đờ đẫn. Nhìn có vẻ giống như là điên rồi.
Diệp Ninh không có ý quan tâm đến ông ta, hắn quay trở lại trong xe ngựa. Nam Cung Lương Nhâm yên lặng giơ roi, đánh vào mông ngựa rời đi.
Làm xong chuyện này, Diệp Ninh cũng không có lý do gì ở lại nước Tề lâu hơn, hắn còn chưa quên, mục tiêu chân chính của chuyến đi lần này, thật ra là đi gặp Bùi Ngữ Hàm theo lời hạn.
Xe ngựa thay đổi phương hướng rời đi, đám người phân tách ra đứng sang hai bên. Các học tử lần lượt cúi người bái, nói.
“Cung tiễn Đại Tông Sư, đa tạ Đại Tông Sư giải đáp nghi vấn cho chúng ta!”
“Cung tiễn Đại Tông Sư, đa tạ Đại Tông Sư giải đáp nghi vấn cho chúng ta!”
“Cung tiễn Đại Tông Sư, đa tạ Đại Tông Sư giải đáp nghi vấn cho chúng ta!”
Những lời này của bọn họ, nói vô cùng chân thành.
Lời nói hôm nay của Diệp Ninh, đã hoàn toàn thay đổi bọn họ.