Trên thực tế chính là như vậy. Vẫn là xe ngựa trực tiếp chạy về phía trước.
Chỉ có điều lần này đổi thành đi trên mặt biển.
Nam Cung Lương Nhân dùng roi quất vào hai con ngựa trắng tinh.
Tiếng bước chân ngựa như sấ, liên tiếp giẫm lên sóng biển.
Diệp Ninh kéo rèm lên, híp mắt nhìn mặt biển lấp lánh. Hai cái đuôi nhỏ ở bên cạnh hắn không hề đến.
Diệp Ninh sắp xếp hai cô nương ở một tòa huyện thành nhỏ bên bờ biển.
Bùi Ngữ Hàm gọi Diệp Ninh đến đây, nhất định là có chuyện lớn cần phỉ làm, dẫn theo hai người đó nhất định là không tiện lắm. Hai tiểu cô nương đều rất hiểu chuyện, rất nghe theo lời sắp xếp của Diệp Ninh.
Diệp Ninh đối với vấn đề an toàn của hai người họ, cũng không hề lo lắng.
Hai người họ, nhìn thì yêu kiều dễ thương, nhưng mà thủ đoạn không hề yếu một chút nào. Đặc biệt là Mặc Ly.
Đến bât giờ Diệp Ninh còn chưa hoàn toàn hiểu rõ lai lịch của nha đầu này. Người bình thường không làm được chuyện dùng sức của một mình lình dẫn đến hạn hán nghiêm trọng cho Tính Châu.
Tuy Mặc Ly tự xưng là Hạn Bạt, nhưng mà càng ở lâu bên nhạ, Diệp Ninh càng cảm thấy, nha đầu này tuyệt đối không thể nào là Hạn Bạt. Hạn Bạt sao có thể ngốc giống như nha đầu này được?
Quay lai chính chuyện.
Chuyện của hai nha đầu Diệp Ninh tạm thời vứt sang một bên, hắn nhìn Nam Cung Lương Nhân vẫn luôn im lặng, tên này vẫn như trước rất thần bí, lâu như thế rồi, còn vẫn chưa nói về câu chuyện của mình, nhưng từ trong đôi câu vài lời trước đây của hắn ta, không khó để nhìn ra, tên này có lẽ từng chịu tổn thương về tình cảm, nếu không cũng sẽ không khó hiểu như thế này.
“Nam Cung, ngươi có biết đảo sương mù ở đâu không?”
Diệp Ninh không thích thăm dò bí mật của người khác, đặc biệt là loại người trầm mặc ít nói như Nam Cung Lương Nhân, thứ hắn ta không muốn nói, thì sẽ luôn là hồi ức đau khổ nhất của hắn ta, nếu như cưỡng ép Nam Cung Lương Nhân nói, thì tương đương với tận tay xé rach vết thương rỉ máu của hắn ta, vì thế cho dù trong lòng Diệp Ninh có tò mò như thế nào, cũng tuyệt đối không hỏi nhiều.
“Ta không biết.”
Nam Cung Lương Nhân nhắm mắt lại, nhưng cảm giác mang đến cho người khác, lại giống như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn ta.
“Nhưng ta có thể cảm nhận được, ở trong khu vực biển này, có một nơi có khí cơ quỷ dị.”
Chỗ này nhìn có vẻ không có bất kỳ chỗ nào đặc biệt. Chỉ mà một bô phận không đáng kể của biển lớn.
Nhưng nếu như Nam Cung Lương Nhân đã dừng ở đây, vậy thì nói rõ, vị trí của đảo sương mù chính là ở đây, Diệp Ninh nhìn về phía Nam Cung Lương Nhân, nhẹ nhàng nói.
“Trong cổ tịch ghi chép, vào ngày mưa đảo sương mù mới xuất hiện.”
Nam Cung Lương Nhân cụp mắt xuống.
“Rồi sẽ mưa.”
Tạch tách.
Tách tách tạch.
Đúng vào khoảnh khắc Nam Cung Lương Nhân vừa dứt lời, trong bầu trời trong xanh ngập tràn ánh sáng, đột nhiên rơi xuống từng hạt mưa mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Những hạt mưa càng ngày càng dày đặc, rơi xuống trên mặt biên tạo nên những gợn sóng lăn tăn.
Không qua bao lâu, màn mưa đã hoàn toàn bao trùm một mảnh vùng biển này.
Chỉ là những hạt mưa đó, giống như là có linh tính vậy, tuy dày đặc, nhưng mà lại không hề bao gồm cả chỗ Diệp Ninh đang đứng. Giống như là cố ý tránh né vậy.
Trong ánh mắt của Diệp Ninh nhìn về phía Nam Cung Lương Nhân tràn ngập sự kinh ngạc.
Hô mưa gọi gió, không phải là chuyện khó bao nhiêu, lúc trước Nam Cung Lương Nhân cũng từng thể hiện thần thông tương tự như thế. Nhưng mà cơn mưa này, không phải là do thần thông gọi đến.
Không phải mưa tự nhiên, nhất định là sẽ không thu hút được đảo sương mù.
Có trời mới biết Nam Cung Lương Nhân dùng thủ đoạn gì, thế mà lại có thể khiến cho cơn mưa này tự nhiên như thế, giống như vốn dĩ nên có một trận mưa mày vậy.
Những hạt mưa vội vàng rơi xuống. Một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện rồi.
Chính trong màn mưa đó, đột nhiên xuất hiện một đoàn sương mù màu xám.
Màu sắc của màn sương mù này, nhìn có vẻ vô cùng quỷ dị, giống như là sương mù bị ô nhiễm nặng vậy. Nhưng cuối cùng, xung quanh bốn phia của Diệp Ninh, đều bị sương mù này bao phủ.
Nhưng mà khi hắn mở to mắt nhìn về phía trước, lại có thể nhìn thấy, ở trong màn sương mù mơ hồ này, lờ mờ có hình dáng một hòn đảo lớn.
Diệp Ninh liếc nhìn Nam Cung Lương Nhân.
Người ở phía sau không có bất kỳ do dự nào, trực tiếp điều khiển xe ngựa đi về phía trước.
Không bao lâu sau, một hòn đảo to lớn, xuất hiện ở trước mắt Diệp Ninh. Mà Diệp Ninh càng là lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Sở dĩ hắn kinh ngạc, không phải bởi vì quy mô của hòn đảo, mà là ở bên trên hòn đảo này, có một bộ xương cốt khổng lồ của một con rồng!
Diệp Ninh làm người hai kiếp, kiếp này còn là đến với thế giới kỳ quái này, nhưng nếu như nói đến Chân Long, vậy thì đúng thật là chưa từng nhìn thấy. Bây giờ nhìn thấy, cho dù chỉ là một bộ xương cốt.