Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 797: CHƯƠNG 797: SỰ CHỦ ĐỘNG CỦA BÙI TỶ 2

Nhưng cũng có thể thấy được, bộ xương cốt này ít nhất cũng dài đến sáu bảy mươi tượng, từ đầu rồng đến đuôi rồng, được giữ gìn vô cùng hoàn chỉnh.

Nhưng đúng ở xương sống, lại xuất hiện dấu hiệu gãy xương, rất nhiều đốt xương đã bị nghiền nát thành bột, mà chỗ khe nứt kia, còn cắm một cây thương sắt cực lớn.

Có trời mới biết đã qua bao lâu, bộ xương cốt này đã mất đi ánh sáng thần thánh, sở dĩ còn chưa hóa thành bột phấn, cũng chỉ là bởi vì vốn dĩ xương cốt của Chân Long cứng rắn thôi, nhưng cũng đã đến cực hạn rồi, Diệp Ninh đưa ngón tay ra nhẹ nhàng chạm một chút, bộ xương cốt nhìn có vẻ hoàn chỉnh, lập tức biến thành tro bụi.

Mà cây trường thương một kích giết chết kia, cũng đã sớm mất đi hình dáng, bên trên đầy vết hoen rỉ, nhìn có vẻ không có bất kỳ giá trị gì.

Trận chiến thượng cổ, quả nhiên khốc liệt hơn bây giờ rất nhiều.

Diệp Ninh không khó để tưởng tượng, năm đó Chân Long này nhất định là bị Nhân tọc dùng thương sắt xuyên qua thân thể, sau đó đau đớn chết ở đây. Hắn cố ý liếc nhìn Nam Cung Lương Nhân.

Tên này vẫn bình tĩnh như mọi khi.

Cho dù là Chân Long, cũng không thể nào khiến cho hắn ta có một chút dao động.

Nhưng điều này ngược lại là hợp lý, ở tiên giới có rất nhiều Long tộc, Nam Cung Lương Nhân gặp nhiều rồi, đã sớm không còn thấy mới lạ, nếu như thật sự vì mộ xương cốt này mà dao động cảm xúc, vậy thì lại là một chuyện lạ.

“Bùi tỷ hẹn ta đến đây, còn tỷ ấy ở đâu?”

Diệp Ninh không hề nhìn thấy tung tích của Bùi Ngữ Hàm.

Chỉ có một khả năng, đó chính là Bùi Ngữ Hàm đã đi sâu vào trong đảo sương mù rồi. Diệp Ninh không hề do dự, trực tiếp đi thẳng về phía trước.

Có lẽ trên đảo sương mù không có nguy hiểm gì.

Trong quá khứ nơi này là đảo Vạn Long, sau này bị Nhân tộc phong ấn.

Vô số năm nay, người đi lên trên đảo cũng không phải số ít, chưa từng nghe nói có ai gặp phải nguy hiểm. Vì thế tâm thái của Diệp Ninh khá thoải mái, tiếp tục đi về phía trước.

“Nam Cung, ngươi có phát hiện không, hòn đảo này có chút không đúng lắm, không có gió, không có bất kỳ âm thanh nào, nhìn thì có vẻ tràn đầy sức sống, nhưng giống như chỉ là ảo giác.”

Diệp Ninh nói.

Chỉ cần là một người bình thường, đều không khó phát giác ra sự quỷ dị của đảo sương mù.

Trên hòn đảo này, tất cả đều hiện ra có vẻ rất bình thường, có núi, có nước, có cây cối phát triển, cũng có thảm thực vật tươi tốt. Nhưng mà những thứ này, đều giống như là không có sự sống vậy.

Không có một chút gió nào, yên tĩnh đến đáng sợ.

Cây cối giống như vĩnh viễn đều giữ dáng vẻ đó vậy, không lớn lên, cũng sẽ không héo úa. Thậm chí đến mấy hòn đá ném vào trong nước, cũng không có một chút gợn sóng nào.

“Rất bình thường bởi vì hòn đảo này là một không gina độc lập.”

Nam Cung Lương Nhân nhẹ nhàng nói.

“Không gian độc lập?”

“Chính là pháp tắc còn chưa hoàn chỉnh, hoặc là nói một thế giới nhỏ từng bị trọng thương.”

Diệp Ninh ngây người.

Thế giới nhỏ hắn biết, không gian mà Thánh Viện tọa lạc, chính là một thế giới nhỏ độc lập. Nhưng mà so với nơi này hoàn toàn khác biệt.

Diệp Ninh nắm bắt được điểm quan trọng trong lời nói của Nam Cung Lương Nhân.

“Thế giới nhỏ từng bị trọng thương?”

Nam Cung Lương Nhân gật đầu, nói.

“Hình thức của thế giới nhỏ có rất nhiều loại, loại hòn đảo lúc ẩn lúc hiện này, được xem là loại hình thường thấy nhất, chỉ có điều, rõ ràng pháp tắc của thế giới nhỏ này còn chưa hoàn chỉnh, vì thể thiết sót rất nhiều thứ, không thể được xem là một thế giới nhỏ, chỉ có thể coi là khổng gian nhỏ.”

“Có điều, lúc trước đại nhân từng nói, nơi này từng là đảo Vạn Long, là tổ địa của Long tộc, vậy thì có thể suy đoán, nếu như đã là đất tổ của Long tộc, vậy thì lúc trước nơi này nhất định là hoàn chỉnh, nếu không cũng không thể nào có nhiều Long tộc sinh sống ở đây như thế.”

“Chỉ là về sau có một trận đại chiến, khiến cho pháp tắc của thế giới này bị phá hủy không ít, chỉ có thể biến thành không gian khiếm khuyết.”

Diệp Ninh gật đầu.

Điều này cũng hợp lý.

Lúc đầu trận đại chiến kia ở thời kỳ thượng cổ, trong chớp mắt khiến cho Yêu tộc biến mất khỏi vũ đài lịch sử, ở trong loại chiến tranh quy mô đó, phá hủy một thế giới nhỏ thì tính là cái gì?

Toàn bộ tây đại lực còn bị phá hủy, huống hồ là một hòn đảo. Trận chiến chủng tộc, là thứ tàn khốc nhất, không có đạo lý gì để nói. Diệp Ninh cũng không có gì để nói, không phát biểu ý kiến đối với chuyện này. Chỉ là cảm thấy có chút hơi tiếc nuối.

Bởi vì trong quá khứ bị phá hủy quá nghiêm trọng, trên vùng đất được coi là đất tổ của Long tộc nay, đã còn sót lại rất ít dấu vết của Long tộc.

Mới bắt đầu sau khi nhìn thấy bộ xương cốt kia, Diệp Ninh không còn nhìn thấy thứ gì liên quan đến Long tộc nữa, cho dù là một dấu chân cũng không có.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!