Hai người họ đi lên trên núi.
Trên Long đảo, có một dãy núi hình vòng.
Dãy núi hình vòng này cao đến vạn trượng, tạo thành một hình tròn.
Mà ở giữa hình trong này, chính là vị trí thật sự của đất tổ Long tộc, tổ Vạn Long! Long tộc thời kỳ thượng cổ, chính là trốn vào trong tổ Vạn Long, mới thoát được một kiếp. Diệp Ninh đi lên trên đỉnh núi.
Sau đó bên tai, vang lên âm thanh giống như là tiếng chuông bạc.
“Cuối cùng ngươi cũng đến rồi.”
Giây tiếp theo, hương thơm ập vào mặt.
Một thân thể ấm áp, bất ngờ lao vào trong lòng Diệp Ninh, cúi đầu nhìn, không phải chính là Bùi Ngữ Hàm sao.
Nàng đến rất bất ngờ, nhưng Nam Cung Lương Nhân đã sớm phát giác ra, chỉ là hắn biết, Bùi Ngữ Hàm không có nguy hiểm gì đối với Diệp Ninh, vì thế giả vờ như không biết.
Điều này khiến cho Diệp Ninh có chút bất ngờ.
Có điều bất ngờ thì bất ngờ, động tác lại không hề chậm, Diệp Ninh cũng không phải là loại người rụ rè thu mình, người ta đã tự động ôm rồi, cũng không đến mức bản thân còn không kéo được mặt xuống, vậy thì cũng quá không đàn ông rồi, vì thế thuận tay chặn Bùi Ngữ Hàm lại.
“Ta từng nói, lần gặp mặt tiếp theo, đổi thành ta đến tìm tỷ.”
Diệp Ninh nói.
Trong mắt Bùi Ngữ Hàm ngấn ngước, trên mặt lộ ra nụ cười.
Có những lúc chia cách sẽ không khiến cho tình cảm phai nhạt, ngược lại sẽ khiến cho tình cảm mơ hồ phát triển mạnh mẽ. Ví dụ như hiện tại.
Bùi Ngữ Hàm cảm thấy, lần chia xa này, giọng nói của Diệp Ninh, tần số xuất hiện ở trong đầu nàng so với quá khứ càng nhiều hơn. Bây giờ gặp lại, trong chớp mắt vui mừng tràn ngập trong lòng, điều này khiến cho nàng có chút mất bình tĩnh.
Nhưng Bùi Ngữ Hàm, tuy là nữ tử, nhưng mà chưa bao giờ có sự nhút nhát cả nữ tử bình thường. Yêu chính là yêu, hận chính là hận, không có cái gì khó bày tỏ cà.
“Khụ khụ.”
Đúng vào lúc hai người đang ôm nhau, lại có người phát ra âm thanh cắt ngang. Không phải ai khác, chính là Khô Đạo Nhân.
Ông ta dẫn theo không ít đệ tử Ma Tông.
Không sai, lần này không phải là dẫn theo mấy lão gia hỏa của Ma Tông, mà là một đám đệ tử nhìn có vẻ rất trẻ tuổi. Nam nữ đều có.
Nhìn từ mặt khí chất, không hề mạnh mẽ, nhưng căn cơ rất vững chắc, rõ ràng là có thiên phú không tệ. Diệp Ninh tự nhiên chào hỏi.
“Bái kiến tiền bối.”
Khô Đạo Nhân làm bộ làm tịch ừm một tiếng, sau đó nhìn về phía Bùi Ngữ Hàm, chau mày nói.
“Thân là trưởng giáo Ma Tông, sao có thể ở trước mặt các đệ tử làm ra tư thái như đứa trẻ vậy, cứ như thế mãi, uy tín ở đâu ra?”
Khô Đạo Nhân cũng không phải là phản đối hai người, chỉ là cảm thấy Bùi Ngữ Hàm làm như thế có chút mất uy nghiêm.
Trên thực tế, những đệ tử trẻ tuổi này của Ma Tông, đúng là tam quan sụp đổ. Chuyện này đúng là khó mà tưởng tượng nổi.
Nhưng Bùi Ngữ Hàm lại không hề lay chuyển, nhẹ nhàng cười một tiếng nói.
“Sư tôn quá lo lắng rồi, nếu như ai cảm thấy ta làm như thế này, không thích hợp, người đó có thể đứng ra.”
Ánh mắt nàng liếc nhìn mọi người.
Toàn bộ đệ tử Ma Tông rùng mình.
“Chúng đệ tử không hề cảm thấy không phù hợp.”
“Ngược lại càng thể hiện ra trưởng giáo đại nhân có tính tình giống mọi người.”
“Trưởng giáo đại nhân như thế này, đúng thật là khiến người khác không kìm được muốn tôn trọng đó.”
Các đệ tử lúng túng nói.
Khô Đạo Nhân nhướng mày, đây đều là đang nói mấy lời gì vậy.
Có điều ông ta đã sớm không có cách nào với người đệ tử này rồi, chỉ có thể bất lực thở dài một hơi, nói.
“Bỏ đi bỏ đi, tùy con vậy.”
Ánh mắt Khô Đạo Nhân nhìn Diệp Ninh, nói.
“Diệp tiểu tử, ngươi nhìn xem, những đệ tử này như thế nào?”
Diệp Ninh nhìn bọn họ một chút, nói.
“Có thể thành người tài.”
Nghe xong, Khô Đạo Nhân lập tức lộ ra nụ cười, giống như sự công nhận của Diệp Ninh, là một quá trình rất quan trọng vậy, ông ta cười nói.
“Lời này của ngươi nói cũng không tệ, khó khăn lắm mới lựa chọn ra được hạt giống tốt, trải qua sự bồi dưỡng của Ma Tông, bọn họ rất nhanh sẽ có thể chống đỡ một phương trời.”
Lời nói này không có hề một chút giả dối này, vốn dĩ Ma đã nổi tiếng với tộc độ tu luyện nhanh, mà thủ đoạn của Ma Tông, vậy thì càng thêm kinh người, tu hành giống như là ngồi hỏa tiễn vậy, cũng bởi vì như thế, trong quá khứ mới bị người khác kiêng dè.
Diệp Ninh gật đầu, nói.
“Có các vị tiền bối ở đây, Ma Tông phục hưng, xem ra đã ở ngay trước mắt.”
Khô Đạo Nhân cười càng thêm rạng rỡ, ngón tay chỉ vào Diệp Ninh nói.
“Còn không đến bái kiến Diệp đại nhân, vị này, chính là Giám Chính Viện giám sát của Đại Chu, Diệp Ninh.”
Đầu tiên đệ tử Ma Tông rất kinh ngạc, tiếp đó chợt nhận ra.
Thảo nào Bùi Ngữ Hàm lại bất thường như thế, hóa ra vị này chính là Diệp Ninh. Danh tiếng của Diệp Ninh, đã sớm không có người nào không biết rồi.