Nếu như chỉ vì để sống, rõ ràng Yêu tộc sẽ không dễ dàng nhượng bộ như thế, bởi vì lúc đó Yêu tộc, đã là lực lượng tinh nhuệ cuối cùng rồi, có những lão yêu thủ đoạn kinh người kia dẫn đầu, bọn họ nhất định là không sợ chết.
Sở dĩ bọn họ tâm cam tình nguyện đi vào mười vạn ngọn núi, trấn thủ thông đạo hắc ám xâm nhập cho thế giới này, nguyên nhân chỉ có một đó chính là bọn họ vẫn còn có hi vọng trỗi dậy.
Hi vọng này, chính là bào thai đá.
Bào thai đá, là hậu duệ của Yêu Hoàng đời trước.
Dị tượng trời sinh, tiềm lực kinh người, những cũng bởi vì như thế, khiến cho trời cao đố kỵ, hóa thân thành bài thai đá, không thể nào xuất thế. Yêu Hoàng nuôi dưỡng nhiều năm, vẫn như trước không nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống.
Rất nhiều người đều nói, sinh mệnh ở trong bào thai đá đã sớm chết rồi, không thể nào sinh ra được nữa.
Nhưng từ trước đến nay Yêu tộc đều vô cùng kiên tâm, một vị Hoàng đế chân chính sẽ giáng lâm, dẫn theo Yêu tộc lấy lại tất cả những thứ thuộc về mình. Vì thế, bọn họ mang theo bào thai đá đi vào trong mười vạn ngọn núi.
Bài thai đá hồi sinh, thai nghén, đến khi sinh ra.
Đây là một câu chuyện dài gần như không nhìn thấy hồi kết. Nhưng Yêu tộc đã đợi được.
Tất cả hi vọng của bọn họ, đều đặt vào bào thai đá này.
Cuối cùng, vào thời đại này, Yêu tộc đã sớm bị người khác quên lãng, đã đợi được Hoàng đế của mình. Hoàng đế này, chính là An Nhiên.
Mười ba tông Tiên Môn nhắc đến nàng ta, sẽ sinh ra lòng kiêng dè vô cùng mạnh mẽ, bởi vì bọn họ biết rất rõ, người đáng để cho Yêu tộc chờ đợi nhiều năm như thế, tuyệt đối sẽ không phải hạng người bình thường.
Nhưng bọn họ cũng không ngờ được, An Nhiên còn non nớt như vậy, thế mà đã mạnh mẽ như thế.
Đúng vậy, rõ ràng bây giờ nàng ta chỉ vừa mới đi vào thời kỳ trưởng thành, khoảng cách đạt đến đỉnh phong còn có con đường rất dài phải đi. Nhưng khí tức của nàng ta, dường như đã không thua gì đại Yêu rồi.
Đặc biệt là thiên phú đáng sợ của An Nhiên, càng là đã có dấu vết đầu tiên, ở trong tình huống vẫn còn rất non nớt, thế mà lại có thể dùng răng cắn đứt xích sắt phong ấn.
Phải biết rằng sợi xích sắt đó, là sắt tinh thần thời kỳ thượng cổ chế tạo thành.
Sắt tinh thần thượng cổ, được sinh ra trong tinh hà, vạn năm mới sinh ra được một miếng lớn bằng khoảng nắm tay, trân quý như thế nào? Thế mà lại bị An Nhiên dùng răng, cứng rắ mà cắn đứt ba sợi, đây là điều không hợp thói thường như thế nào?
Nhưng An Nhiên cũng không phải hoàn toàn không phải trả cái giá gì, răng của nàng ta, ngược lại bị thương nhẹ. Điều thật sự khiến cho nàng ta cảm thấy phiền phức, là nội thương.
Lục phủ ngũ tạng của nàng, đều phải chịu phản phệ với các mức độ khác nhau. Loại phản phệ này, đến từ bản thân chín sợi xích sắt.
Dù sao đây là phong ấn do cường giả thời kỳ thượng cổ đặt ra.
Không thể hoàn toàn không có thủ đoạn phản tấn công nào cả, có người muốn phá hoại nó, phong ấn nhất định sẽ phản phệ, đây là điều đương nhiên. Sức mạnh của cỗ phản phệ này, khiến cho An Nhiên phải chịu thương thế không nhỏ.
“Thảo nào Ngưu gia gia nói với ta, nói với đạo hạnh hiện tại của ta, còn chưa thể phá vỡ được phong ấn, nên tu luyện thêm một đoạn thời gian nữa…”
An Nhiên học được một bài học.
Không nghe lời của trưởng bối, nhất định sẽ chịu thiệt.
“Có điều, Ngưu gia gia vẫn là đánh giá thấp ta, tuy không hoàn toàn phá được phong ấn, nhung ta cũng đã hủy đi ba sợi dây xích, phá hoại hai sợi, cũng chính là nói, phong ấn này đã không còn hoàn chỉnh nữa, Long tộc ở trong tổ Vạn Long nhất định có thể cảm nhận được điểm yếu của phong ấn, không cần bao nhiêu lâu nữa, bọn họ nhất định sẽ có thể phá phong ấn ra ngoài…”
An Nhiên ôm ngực, cơn đau dữ dội, nhưng mà trên khuôn mặt tái nhợt của nàng ta, lại lộ ra nụ cười. Một chút thương thế này không tính là gì cả.
An Nhiên là huyết mạch Yêu Hoàng, huyết mạch Yêu Hoàng ngoại trừ những năng lực lúc trước đã được thể hiện ra, ít nhất cũng nên có năng lực giữ mạng và năng lực hồi phục vô cùng mạnh.
Đây chính là chỗ lợi hại của huyết mạch Yêu Hoàng.
Nếu như An Nhiên muốn rời đi, muốn giữ lại nàng ta không có dễ dàng như thế, ví dụ như vừa nãy, nàng ta từ đảo sương mù rời đi, thậm chí Nam Cung Lương Nhân cũng không phát hiện ra một chút dấu tích nào, đây chính là chỗ bất phàm của An Nhiên.
An Nhiên từng bước từng bước đi về phía trước, mỗi một bước nàng ta bước ra, ít nhất đi được hàng trăm dặm. Ngón chân của nàng ta, giẫm ra tùng đạo gợn sóng trên mặt biển.
“Ngưu gia gia nói, Yêu tộc chờ đợi nhiều năm như thế, cũng không thiếu những năm này, muốn để cho ta nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, không cần gấp gáp.”