“Nhưng mà, Yêu tộc chờ đợi nhiều năm như thế, thật sự quá khổ rồi, ta biết ta nên nhẫn nhịn, nhưng mà làm sao có thể nhẫn nhịn được?”
“Thông đạo giữa hai thế giới càng ngày càng không ổn định, những con quái vật đó không ngừng xuất hiện, Yêu tộc tổn thật ngày một nặng nề, ta không thể nào đứng nhìn bọn họ đổ máu nữa.”
Giọng nói của An Nhiên, thuận theo gió, trôi nổi trên mặt biển. Đôi môi nhợt nhạt của nàng ta bất ngờ trở nên tươi tắn hơn. Đây là dấu hiệu nàng ta tức giận.
“Bảo vệ thông đạo giữa hai thế giới, chuyện này không nên chỉ là trách nhiệm của Yêu tộc, Yêu tộc, từ trước đến nay chưa bao giờ là tội nhân bị lưu đày!”
“Vì sao cuộc sống của Nhân tộc có thể ở dưới ánh sáng mặt trời, mà Yêu tộc, lại chỉ có thể sống thoi thóp ở trong nơi có hoàn cảnh sống khắc nghiệt như mười vạn ngọn núi.”
“Chuyện này không công bằng!”
Trái tim An Nhiên đau nhói.
Lần này không chỉ là vết thương, còn là trái tim của nàng ta, vốn dĩ đã đang co giật. Tuổi thơ của rất nhiều người, đều là vui vẻ, vô ưu vô lo.
Nhưng An Nhiên thì khác.
Bắt đầu từ khoảnh khắc nàng ta sinh ra, thứ nàng ta nhìn thấy, chính là ánh mắt mệt mỏi mà mong chờ của Yêu tộc. An Nhiên là hi vọng của toàn bộ Yêu tộc.
Vì thế nàng ta trời sinh chính là nhất định phải làm điều gì đó cho Yêu tộc.
Ở trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, Yêu tộc nuôi dưỡng nàng ta sinh ra, hai vai của nàng ta, gánh vác sứ mệnh nặng nề. Loại cảm giác sứ mệnh này, không thuận theo thời gian mà mờ đi, ngược lại càng ngày càng mạnh mẽ. Đặc biệt là sau khi An Nhiên biết được câu chuyện thời kỳ thượng cổ.
Nàng ta càng vô cùng đau khổ.
Đương nhiên, câu chuyện mà An Nhiên biết và câu chuyện mà Nhân tộc ghi chép lại hoàn toàn khác biệt. Lịch sử là một cô gái nhỏ, từ trước đến nay đều là để cho người ta tùy tiện trang điểm.
Câu chuyện các trưởng bối Yêu tộc nói với An Nhiên, là câu chuyện có liên quan đến sự phản bội.
Yêu Hoàng già đi, Nhân tộc trăm phương ngàn kế lợi dụng tình hình trỗi dậy, tàn sát Yêu tộc, cuối cùng đuổi Yêu tộc vào mười vạn ngọn núi, ép khô giá trị cuối cùng…
Câu chuyện này, rất đẫm máu, cũng khiến cho Yêu tộc phẫn nộ.
Nhưng đứng ở góc độ của Yêu tộc mà nói, lại không hề có vấn đề gì.
Bọn họ không thể nào tự suy nghĩ lại năm đó bản thân mình đã nô dịch Nhân tộc như thế nào, coi Nhân tộc là huyết thực như thế nào, ở trong mắt của bọn họ, Nhân tộc vốn dĩ khép na khép nép với bọn họ, vào lúc bọn họ yếu đuối nhất, đột nhiên đánh ngược lại một đòn.
Đây chính là cái gọi là lập trường. Cái mông quyết định cái đầu. Lập trường quyết định tư tưởng.
An Nhiên bị lôi kéo vào trong loại tư tưởng này, không có gì nghi ngờ sẽ sinh ra cảm giác chán ghét mạnh mẽ đối với Nhân tộc, thậm chí còn là hận ý. Nhưng càng nhiều hơn, đó chính là sự đồng cảm đối với Yêu tộc.
Nàng ta là một con Yêu trời sinh đã vô cùng nhân từ, nàng ta hi vọng dựa vào sự nỗ lực của bản thân, khiến cho Yêu tộc sống tốt hơn một chút, tốt thêm một chút nữa. Nhưng mà, các trưởng bối của Yêu tộc lại vẫn luôn không cho phép nàng ta hành động hấp tấp.
Bọn họ cho rằng, Yêu Hoàng còn chưa trưởng thành, còn chưa đến lúc. Vì thế An Nhiên chờ đợi rất lâu, bây giờ cuối cùng cũng không đợi được nữa. Nàng ta phớt lờ mệnh lệnh của các trưởng bối, đi ra khỏi mười vạn ngọn núi. Phong ấn ở mười vạn ngọn núi không ngăn cản được nàng ta.
Nàng ta hóa thân thành hình người, đi vòng quanh một thời gian ngắn ở trong thế gian. Sự phồn hoa của thế giới con người, lại lần nữa khiến nàng ta đau đớn.
Nàng ta cảm thấy thế đạo không công bằng như thế, Yêu tộc còn đang chịu khổ, nhưng Nhân tộc, lại sống sung sướng như vậy.
Tuy An Nhiên hiểu được, thật ra nhân gian cũng không phải vẫn luôn tràn ngập hạnh phúc như vậy, bao nhiêu năm nay chiến loạn không ngừng, bách tính sống lầm than, đây mới là trạng thái bình thường.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Bởi vì những khổ nạn mà Nhân tộc trải qua, so với những gì Yêu tộc trải qua, hoàn toàn là hai khai niệm khác nhau.
…
…
Ở trong mắt của An Nhiên, một chút khó khăn đó của Nhân tộc, căn bản chỉ là chuyện của trẻ nhỏ.
“Nếu như có thể, ta sẽ khiến cho các ngươi biết, cái gì mới là đau khổ chân chính, Nhân tộc bỉ ổi độc ác!”
Trong lòng An Nhiên đã có quyết định.
Ở loại tuổi này của nàng ta, chính là lúc tâm tư đơn thuần, ở trong thế giới của nàng ta, không đen thì chính là trắng, rất dễ dàng nhận định một chuyện nào đó. Nhưng trước đó, nàng ta quyết định làm một chuyện lớn khác.
Chuyện này, chính là giải cứu Long tộc.
So với Yêu tộc ở mười vạn ngọn núi, Long tộc bị giam giữ ở tổ Vạn Long, chắc chắn càng thêm thảm hơn. Vì thế, An Nhiên đã đến đảo sương mù.