Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 805: CHƯƠNG 805: HỒ LY TRẮNG TỪ TRÊN BIỂN BAY ĐẾN 4

Nàng ta muốn phá vỡ phong ấn, cứu Long tộc ra ngoài, dùng chuyện này để chứng minh bản thân, đã xứng đáng là một Long Hoàng tiêu chuẩn rồi.

Nói đến chuyện này, trong đầu nàng ta không khỏi hiện lên một cảnh tượng.

Đó là những lời mà không lâu trước đây Ngưu gia gia nói với nàng ta.

“Tuy con là huyết mạch Yêu Hoàng, nhưng bây giờ con vẫn chưa phải là một Yêu Hoàng đủ tiêu chuẩn, con còn quá trẻ, con còn thiếu rất nhiều thứ…”

Những lời này, khiến cho An Nhiên không phục.

Nàng ta còn trẻ, vô cùng kiêu ngạo.

Nàng ta là huyết mạch Yêu Hoàng, sinh ra đã nghịch thiên, nàng ta còn thiếu cái gì?

Nhưng nhất định, Ngưu gia gia không chỉ nói như thế, còn chỉ ra một đối tượng so sánh. Đối tượng đó, là Nhân tộc.

Nhân tộc đó, tên là Diệp Ninh.

Ngưu gia gia nói: “Bây giờ con còn quá non nớt, không nói ai khác, chỉ Diệp Ninh của Nhân tộc thôi, con cũng không so sánh được.”

Những năm sự tìm hiểu của mười vạn ngọn núi đối với Cửu Châu so với Tiên Môn nghĩ còn thường xuyên hơn, vì thế bọn họ biết được danh tiếng của Diệp Ninh. Ngưu gia gia không nói thì thôi đi, càng là nói như thế, càng khiến cho An Nhiên không phục.

Dựa vào cái gì?

Diệp Ninh tính là cái thứ gì? Hắn có thể so sánh được với huyết mạch Yêu Hoàng như ta sao?

Hơn nữa, hắn còn là một Nhân tộc bỉ ối, xấu xa!

Ngưu gia gia không ngờ được, những lời nói của bản thân mình, thế mà lại kích phát lòng phản nghịch của An Nhiên. Càng nói nàng ta không bằng, nàng ta càng muốn chứng minh điều gì đó.

Giải cứu Long tộc, chính là bước đầu tiên.

Nhưng An Nhiên lại va phải bức tường, phong ấn kiên cố hơn nhiều so với nàng ta tưởng tượng, không thành công cũng thôi đi, còn bị thương. Điều đáng để an ủy duy nhất, chính là tuy phong ấn không hoàn toàn bị phá, nhưng cũng đã bị hủy hơn nửa rồi. Tự bản thân Long tộc, có lẽ có thể phá vỡ được nó.

Cảm xúc của An Nhiên dao động kịch liệt, thương thế có vẻ càng thêm nghiêm trọng, thân hình của nàng ta lóe lên, đã đến vùng biển cách bờ biển không xa.

“Diệp Ninh, ta nhất định phải tận tay giết chết ngươi!”

An Nhiên lẩm bẩm tự nói.

Giữa nàng ta và Diệp Ninh không có thù hận, nhưng giữa Yêu tộc và Nhân tộc lại là huyết hải thâm thù, lại cộng thêm những lời nói kia của Ngưu gia gia, vì thế nàng ta đã sinh ra suy nghĩ muốn giết Diệp Ninh… không có vấn đề gì.

Nhưng nàng ta không hề biết, vừa rồi trong đoàn người mà nàng ta tránh né, có Diệp Ninh. An Nhiên tiếp tục đi về phía trước, sau đó thân hình nàng ta dần dần lắc lư.

An Nhiên còn quá non nớt, cố chấp đi phá vỡ phong ấn mà các đại năng thượng cổ để lại, đúng thật là có chút quá nóng nảy, thương thế so với nàng ta tưởng tượng còn nặng hơn, thân hình nàng ta ảm đạm, đột nhiên xuất hiện bản thể.

Là một con hồ ly trắng muốt cả người.

Trên người khong có một chút màu sắc nào pha trộn, nhìn có vẻ trong suốt, thuần khiết, mà lại đáng yêu. Cứ như thế trôi nổi trên mặt biển.

Nhìn trông có vẻ, dường như có chút đáng thương.

Nhưng nếu như có người nhìn kỹ, nhất định sẽ phát hiện, tuy nó đang trôi nổi theo dòng nước, nhưng mà toàn bộ vùng biển, dường như đều trở thành chất dinh dưỡng cho nó.

Linh lực vô cùng vô tận từ đáy biển phun ra, sau đó đi vào trong thân thể của con hồ ly, chữa trị thương thế cho nàng ta.

Nàng ta không chỉ không bởi vì thế mà gặp khó khăn, ngược lại bởi vì thất bại lần này, mà có được sự nâng cao cảnh giới. Đây chính là một chỗ đáng sợ khác của huyết mạch Yêu Hoàng. Càng gặp khó khăn càng dũng mãnh, chỉ cần không chết, thì có thể không ngừng tiến bộ.

Nếu như không có điều gì bất ngờ, An Nhiên sẽ tiếp tục trôi nổi như thế, cho đến khi không lâu sau sẽ hồi phục. Nhưng ai cũng không ngờ được đó là, một con thuyền nhỏ, đột nhiên xuất hiện ở vùng biển này.

Sau đó, một bàn tay nhỏ trắng muốt vươn ra, kéo lấy thân thể con hồ ly, ôm nó vào trong lòng.

“A, tỷ tỷ nhìn xem, ở đây có một con hồ ly trắng, con hồ ly trắng rất đẹp!”

Người nói chuyện, là một cô nương mặc vày màu xanh lục, nhìn qua khoảng mười lăm mười sáu tuổi, đôi mắt màu đỏ đặc trung, nhìn có vẻ vô cùng linh động.

Nữ tử này, chính là Mặc Ly.

Mà ở bên người nàng, chính là Huyên Huyên. Huyên Huyên đưa tay ra sờ sờ.

Còn hơi thở. Vậy thì vấn đề đến rồi?

Con hồ ly trắng này ở đâu đến?

Thế mà lại trôi nổi ở trên biển, còn không chết? Đúng thật là phúc lớn mạng lớn.

Mặc Ly yêu đến không buông tay, ôm thật chặt con hồ ly trắng.

“Nó nhất định là bị thương rồi, muội muốn nuôi nó, thật sự không ngờ được, chúng ta chơi ở trên biển, thế mà có thể nhặt được một con hồ ly trắng đẹp như thế, ca ca nhìn thấy, nhất định cũng sẽ rất vui mừng.”

Đương nhiên Diệp Ninh sẽ không biết, huyết mạch Yêu Hoàng mà bản thân mình đang đau đầu, thế mà đã trộm luôn nhà của hắn rồi. Lúc này, hắn đang nghe Khô Đạo Nhân kể những chuyện đã xảy ra vào thời kỳ thượng cổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!