Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 809: CHƯƠNG 809: BẮT ĐẦU TỪ NGÀY HÔM NAY, NGƯƠI SẼ LÀ SỦNG VẬT CỦA DIỆP NINH TA

Đảo sương mù không còn có giá trị gì nữa. Mọi người lựa chọn rời đi.

Đương nhiên, trước khi rời đi cũng có rất nhiều lo lắng.

Bởi vì phong ấn Long tộc bị phá hủy rồi, đây là một tai họa ngầm, nhưng mà với thực lực bây giờ của bọn họ mà nói, muốn tu sửa phong ấn, trên cơ bản là chuyện không thể nào.

Cũng chỉ có thể hi vọng sức mạnh của lại của phong ấn vẫn đủ dùng, ít nhất đừng khiến cho Long tộc trốn thoát ra ngoài nhanh như thế.

Trước khi đi, Diệp Ninh mang theo vài giọt máu Yêu Hoàng để lại. Những giọt máu này cũng được coi như là bảo vật không tệ, tuy không phải tinh huyết, những cũng rất khiếm có.

Hắn một đường ngồi xe ngựa, có Nam Cung Lương Nhân điều khiển xe, trở về bên bờ biển. Trên đường đi, Diệp Ninh đang nghĩ một vấn đề.

Nếu như yêu Hoàng trưởng thành, vậy thì Nam Cung Lương Nhân có phải đối chủ của Yêu Hoàng không? Có lẽ là không đi.

Hi vọng Yêu Hoàng có thể nhanh chóng trưởng thành, đến lúc đó cho hắn một đao dứt khoát! Nếu như Nam Cung Lương Nhân biết được suy nghĩ của Diệp Ninh, sợ rằng tam quan sẽ sụp đổ. Nhưng Nam Cung Lương Nhân không hề biết.

Hắn ta cũng có suy nghĩ của bản thân mình.

Thế giới nhìn thì có vẻ bình thường này, không ngờ được lại sinh ra hậu duệ Yêu Hoàng có huyết mạch cường đại như thế. Đây không phải là chuyện gì bình thường.

Nam Cung Lương Nhân cảm thấy, có lẽ điều này đại biểu có chuyện gì đó sắp xảy ra. Chỉ là cụ thể là chuyện gì, tạm thời hắn ta vẫn chưa dám xác định.

Hai người mỗi người có tâm tư riêng, quay trở về nơi lúc trước sắp xếp cho hai tiểu nha đầu.

Kết quả vừa mới vào cửa, một bóng dáng màu trắng đã lao đến, Diệp Ninh theo bản năng ôm lấy nó.

“Đây là cái thứ gì vậy?”

Hắn cúi đầu xuống nhìn, thế mà lại là một con hồ ly trắng.

Loại thứ như hồ ly, Diệp Ninh nhìn thấy nhiều rồi.

Nhưng mà hồ ly trắng, đúng là có chút hiếm thấy.

Đặc biệt là con hồ ly này, thân hình không lớn, nhìn có vẻ còn có chút non nớt, nhưng mà cả người trắng tuyết, không có bất kỳ màu sắc nào lẫn vào, nếu chỉ là như thế cũng thôi đi, nhưng vấn đề là, lông trắng trên người nó, mang đến cho người ta cảm giác rất khác, giống như là biết phát sáng vậy, rất thần thánh, rất nho nhã.

Đây tuyệt đối là một con hồ ly đáng yêu, cho dù là loại người có mức yêu thích bình thường đối với động vật như Diệp Ninh, khi hắn ôm lấy nó, cũng sinh ra lòng cưng chiều.

Trong vô thức, hắn đưa tay ra. Sau đó vuốt ve một đường từ đầu đến đuôi.

Diệp Ninh cũng chưa từng chạm vào hồ ly, dù sao năm đó hắn vuốt ve mèo cũng là như thế.

Nhưng rõ ràng con hồ ly trắng này tràn đầy dã tính, sau khi bị vuốt một đường từ đầu đến đuôi, không chỉ không thoải mái hưởng thụ, ngược lại trực tiếp dựng lông.

Lông cả người, lập tức dựng đứng.

“Làm gì có cái lý đó!”

An Nhiên vô cùng tức giận.

Bản Hoàng từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ bị người khác vuốt ve như thế. Ngươi coi bản Hoàng là cái gì?

Là sủng vật của nhà ngươi sao?

Nhân tộc đáng chết, bản Hoàng nhất định phải nghiền nát ngươi thành tro bụi mới được. Nó duỗi móng vuốt ra, ánh sáng lạnh lẽo, muốn ra tay.

Nhưng đúng vào lúc này, Diệp Ninh lại đưa tay, túm lấy vận mệnh sau gáy của An Nhiên, sau đó trực tiếp nhấc nàng ta lên.

“Ai yo, còn nóng nảy đúng không?”

Diệp Ninh dùng một tay nhấc An Nhiên lên, còn tay khác gãi gãi dưới cằm. Gãi mèo như thế sẽ rất thoải mái, hồ ly thì không biết, cứ thử xem. An Nhiên không cảm thấy thoải mái.

Nàng ta chỉ cảm thấy đây là sỉ nhục cực lớn, trong mắt lóe lên thần sắc phẫn nộ, xấu hổ, nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.

“Xi, con hồ ly nhỏ này, tính tình còn không nhỏ ha.”

Diệp Ninh không hề bị dọa, ngược lại có chút kinh hỉ.

Từ trong ánh mắt này có thể nhìn ra, con hồ ly này tuyệt đối có linh tính.

Kiếp trước lão nhân ở trong thôn từng nói, loại động vật như hồ ly rất có linh tính, hôm nay gặp được, quả nhiên là thật.

“Đắc tội với bản Hoàng, trên trời dưới đất không có người nào có thể cứu được ngươi!”

An Nhiên nghiến răng nghiến lợi. Lúc ta tức giận cực kỳ hung dữ. Nàng ta lại lần nữa trỗi lên sát tâm.

Nhưng đúng vào lúc này, một âm thanh vui mừng truyền đến.

“Ca ca, ca trở về rồi.”

Người chạy đến đương nhiên là Mặc Ly và Huyên Huyên.

Tuy Mặc Ly gọi Diệp Ninh, nhưng mà ánh mắt lại mở to nhìn con hồ ly nhỏ, vỗ vỗ ngực mình, thở phào một hơi nói.

“Hóa ra Tiểu Bạch bị ca bắt được, quá tốt rồi, muội suýt chút nữa cho rằng nó chạy mất rồi chứ.”

Tiểu Bạch?

Diệp Ninh liếc nhìn hồ ly nhỏ, trong mắt lóe lên thần sắc kinh ngạc.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Mặc Ly giải thích.

Một lúc sau, Diệp Ninh mới hiểu. Hóa ra là như thế.

Khi hắn rời đi, hai cô nương buồn chán, cũng là hiếm khi đến bãi biển, vì thế đã tìm một con thuyền, đi ra ngoài biển chơi. Bọn họ cũng rất ngoan ngoãn, không dám đi quá xa, chỉ vòng quanh ở vùng biển gần bờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!