Không ngờ được, thế mà lại nhặt được con hồ ly đang trôi nổi ở trên mặt biển.
Con hồ ly nhỏ này hôn mê không tỉnh, rõ ràng là bị thương, hai cô nương sau khi đưa nó về, đang suy nghĩ xem chữa trị cho nó như thế nào, không ngờ được, hồ ly trắng không biết đột nhiên tỉnh lại từ bao giờ, mới chớp mắt đã chạy không thấy bóng dáng.
“Hóa ra cẩu tặc này là ca ca của các ngươi.”
An Nhiên bỏ bàn chân cao quý của mình xuống.
Mặc dù đúng là rất xấu hổ, nhưng cũng không có sát khí nữa.
Tuy nàng ta là Yêu Hoàng, cũng ôm oán hận cực lớn đối với Nhân tộc, nhưng bản tính của nàng ta không hề tàn nhẫn.
Nàng ta cảm thấy, năm đó Nhân tộc phản bội Yêu tộc, hại Yêu tộc thê thảm như thế, vì vậy ta thân là Yêu Hoàng, báo thù các ngươi là không có vấn đề gì.
Nhưng mà bây giờ, nàng ta vừa mới được Mặc Ly và Huyên Huyên cứu, ân tình này, An Nhiên không thể nào chớp mắt đã ra tay với ca ca của ân nhân cứu mạng mình.
Loại chuyện đó nàng ta nhất định là không làm được.
Tuy thật ra nàng ta không cần hai tiểu nha đầu này cứu mình, ngược lại, nếu như không quan tâm đến nàng ta, để cho nàng ta tự do trôi nổi trên mặt biển, linh khí ở bốn phía xung quanh đáy biển, rất nhanh sẽ có thể khiến cho nàng ta hồi phục.
Nhưng đây nhất định là một phần thiện ý. Thiện ý không nên bị cô phụ.
“Bản Hoàng nhịn.”
An Nhiên cắn răng, hoàn toàn bỏ móng vuốt của mình xuống.
Nể mặt hai tiểu nha đầu, An Nhiên quyết định không tính toán với Diệp Ninh. Dù sao tuy cẩu tặc này rất xấu xa, nhưng cũng không phải là cố ý.
Dù sao hắn cũng không thể nào biết được thân thận thật sự của An Nhiên.
Nhưng mà, đúng vào lúc An Nhiên vừa mới buông bỏ sát ý, Diệp Ninh lại động thủ rồi.
Một bàn tay vẫn như trước túm lấy An Nhiên, một tay khác lại không hề khách khí vuốt vuốt bộ lông của nàng ta, đặc biệt là phần bụng mềm mại đầy lông, càng là ra tay độc ác.
Cảm giác này, chậc chậc chậc.
Diệp Ninh cũng không biết vì sao, càng vuốt ve tiểu hồ ly này, càng có cảm giác vô cùng thương yêu nó. Giống như con hồ ly nhỏ này trời sinh đã có một loại cảm giác khiến cho người khác muốn bảo vệ.
Loại cảm giác này, đúng thật là có chút kỳ lạ.
“Bị thương rồi?”
Diệp Ninh cũng không phải làm bừa, mà là đang kiểm tra thương thế.
“Không bị ngoại thương, lẽ nào là nội thương?”
Hắn kiểm tra một chút, đúng thật là phát hiện con hồ ly nhỏ có nội thương, lục phủ ngũ tạng có mức độ tổn thương khác nhau, khí tức cũng có chút rối loạn.
“Một con hồ ly nhỏ, vì sao lại bị nội thương?”
Diệp Ninh lẩm bẩm một mình.
Lại không hề phát hiện, cả người con hồ ly đều cứng đờ. Trong đôi mắt của An Nhiên, tràn ngập ngọn lửa xấu hổ và oán giận.
“Đồ xấu xa! Đồ xấu xa này ở đâu ra! Vì sao lại có loại người xấu xa như thế?”
Thế mà Diệp Ninh lại vuốt bụng An Nhiên!
Có chuyện có thể nhịn có chuyện không thể nhịn! Nàng ta là ai? Nàng ta là Yêu Hoàng.
Ta cũng không phải chó mèo, ngươi dựa vào cái gì mà vuốt ve ta! Không nói nữa, cho dù ngươi là ca ca của ân nhân, bản Hoàng cũng sẽ giáo huấn ngươi thật nghiêm khắc.
Nhưng đúng vào lúc An Nhiên sắp ra tay, lại nghe thấy Diệp Ninh thấp giọng nói.
“Tiểu gia hỏa đáng yêu nhu thế, ai có thể nỡ ra tay nặng như vậy? Đúng thật là có chút quá đáng.”
Diệp Ninh vừa nghĩ, vừa vô thức vuốt ve con hồ ly nhỏ.
Nhan sắc chính là chính nghĩa, tiểu gia hỏa xinh đẹp như thế, ngươi bình thường đúng thật là không nỡ ra tay với nàng ta.
“Nực cười, bản Hoàng không phải bị người khác làm bị thương, bản Hoàng là tự mình làm bị thương mình.”
An Nhiên có chút kiêu ngoại ngẩng đầu lên. Cái chân vừa mới nâng lên lại hạ xuống.
Cảm giác của nàng ta rất nhạy bén, có thể cảm nhận được rõ làng lúc này Diệp Ninh đang toát ra lòng thương hại. Bỏ đi bỏ đi.
Người này cũng không phải cố ý.
Dù sao hắn cũng không biết thân phận thật sự của ta, coi như là bị hắn chiếm một chút tiện nghi nhỏ vậy. An Nhiên nhắm mắt lại.
Nhưng chính bởi vì nhắm mắt lại, vì thế mới không chú ý đến, tay của Diệp Ninh, bất ngờ đặt ở bên miệng nàng ta, sau đó hơi dùng lực một chút, mở miệng của nàng ta ra.
“Quả nhiên, giống hệt với những gì ta nghĩ, ngươi xem răng của nó.”
Diệp Ninh phát hiện vết nứt trên răng của An nhiên.
“Con hồ ly nhỏ này đã có linh tính, sợ rằng rất nhanh sẽ trở thành Yêu rồi, nó nhất định là đã chọc đến người tu hành, lén ăn của người ta thứ gì đó, kết quả không kiếm được lợi lộc gì, còn bị gãy răng, lại còn bị người tu hành làm cho bị thương…”
Diệp Ninh bắt đầu suy luận.
Ai ui!
Đúng vào lúc hắn đang suy luận, cảm nhận được nguy hiểm, thì nhìn thấy con hồ ly nhỏ cắn xuống, Diệp Ninh lập tức rút ngón tay ra. Hắn nhìn kỹ hơn, phát hiện tai của con hồ ly nhỏ dựng thẳng, trong mắt tràn ngập vẻ hung dữ.