“Cái gì? Nhìn răng của ngươi một chút đã không vui rồi? Đúng thật là dã tính khó thuần.”
Diệp Ninh lắc đầu, nói.
Mà không biết, An Nhiên đã tức đến điên rồi.
Bản Hoàng sai rồi!
Ngay từ đầu bản Hoàng nên cho ngươi một đòn thật mạnh! Nếu không sao có thể lại bị chịu sự sỉ nhục lớn như thế?
Không chỉ trên dưới cả người đều bị nghiên cứu tìm hiểu, thế mà còn bị mở miệng để kiểm tra răng. Miệng của bản Hoàng, là thứ ngươi có thể động vào sao?
An Nhiên nghiến răng, phát ra âm thanh cót két.
Bản Hoàng sai rồi, quả nhiên Nhân tộc không có người nào tốt, ta nhất định phải dạy dỗ hắn, ai đến cũng không ngăn cản được ta! Diệp Ninh nhìn con hổ ly nhỏ đang giơ nanh múa vuốt, không chỉ không tức giận, ngược lại cảm thấy nó ngây thơ đáng yêu.
“Thảo nào nhiều người thích nuôi một vài chó con mèo con, con thú nhỏ như ngươi, đúng thật là khiến người khác yêu thích, có điều đến xã hội loài người, ngươi vẫn còn hung dữ như thế không phải là một chuyện tốt… Cũng là ngươi gặp được ta, bỏ đi bỏ đi, có như thế nào cũng là một sinh mệnh bé nhỏ, cũng không thể thật sự nhìn người bị thương mà không quan tâm…”
Diệp Ninh đặt ngón tay lên lưng của An nhiên.
Sau đó chính khí cuồn cuộn ở trong người, mạnh mẽ dung nhập vào trong cơ thể nàng ta. Loại sức mạnh như chính khí cuồn cuộn, hoàn toàn khác với sức mạnh của ngươi tu hành và Ma tu.
Vốn dĩ chính khí cuồn cuộn đã tồn tại ở thế gian này, là sức mạnh chí cương chí dương của thế gian. Trong cỗ sức mạnh này, có chính nghĩa, có bao dung, có dịu dàng, cũng có cảm động.
Vì thế, năm đó khi Bùi Ngữ Hàm bị thương, chính khí cuồn cuộn của Diệp Ninh có thể trị thương cho Bùi Ngữ Hàm, đổi thành là hồ ly nhỏ, kết quả cũng là như thế.
Chính khí cuồn cuộn dung nhập vào trong cơ thể hồ ly nhỏ, lập tức chữa lành thương thế trong cơ thể cho nàng ta. An Nhiên đang lấy đà tấn công, bất ngờ ngây người.
“Đây là sức mạnh gì?”
Bàn chân An Nhiên nâng lên, lại lại lần nữa hạ xuống. Cỗ sức mạnh này, khiến cho nàng ta cảm thấy có chút xa lạ.
Năm đó khi Yêu tộc đi vào mười vạn ngọn núi còn chưa có Nho đạo, đương nhiên nàng ta không thể nào từng tiếp xúc với chính khí cuồn cuộn.
Bây giờ tiếp xúc với cỗ sức mạnh này, lại phát hiện cỗ sức mạnh này, không hề có tính phá hủy, ngược lại có một loại cảm giác mênh mông mà bao dung.
“Cỗ sức mạnh này, lẽ nào chính là chính khí cuồn cuộn mà Ngưu gia gia nói! Thế giới của con người có Đại Nho, Đại Nho đều là người tu luyện chính khí cuồn cuộn, phẩm hạnh bọn họ cao thượng, đó là quân tử.”
Ánh mắt An Nhiên trở nên phức tạp.
Gia hỏa khiến cho người ta chán ghét này, thế mà lại là Đại Nho. Sự phẫn nộ ở trong lòng của An Nhiên, đã tan biến đi không ít.
Đại Nho, không thể nào là người ác, tuy Ngưu gia gia nói Nhân tộc đều là người ác, không có người tốt, nhưng mà tự bản thân nàng ta phán đoán, người có thể có được chính khí cuồn cuộn, tuyệt đối không thể nào được coi là xấu.
Đối với thế giới, nàng ta có lý giải của riêng mình. Nàng ta cũng không dự định ra tay với Diệp Ninh nữa.
Tuy Diệp Ninh rất xấu xa, mạo phạm nàng ta, nhưng dù sao cũng không phải cố ý. Hơn nữa, Diệp Ninh đúng là xuất phát từ lòng tốt.
Cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất, đó chính là cảm giác bây giờ của An nhiên, vẫn là khá hưởng thụ.
Chính khí cuồn cuộn chảy trong cơ thể nàng ta, không chỉ chữa lành thương thế, thậm chí còn nuôi dưỡng kinh mạch của nàng ta, khiến cho thực lực của An nhiên, có được cải thiện nâng cao một chút.
Lợi ích trong đó, chỉ có bản thân An Nhiên mới biết được.
Diệp Ninh nhìn An Nhiên nhắm mắt, trên mặt lộ ra dáng vẻ hưởng thụ, nói.
“Tiểu gia hỏa nhà ngươi, đúng là may mắn, trên đời này có mấy người có thể được chính khí cuồn cuộn nuôi dưỡng chứ?”
Lời nói này không phải là giả.
Nhưng An Nhiên kiêu ngạo, theo bản năng liếc mắt khinh thường.
Đợi sau này bản Hoàng dẫn theo Yêu tộc trở lại, chuyện đầu tiên chính là bắt mấy Đại Nho, mỗi ngày truyền dẫn chính khí cuồn cuộn cho bản Hoàng.
“Ngươi còn không nhận tình?”
Diệp Ninh nhìn thấy sự khinh thường của An Nhiên.
Diệp Ninh duỗi một ngón tay gãi gãi vào cái mũi đỏ hồng của nàng ta. Lần này An Nhiên không có phản ứng gì nữa. Tê dại rồi. Quen rồi.
Dù sao nàng ta đã nhận định Diệp Ninh rất xấu xá, hành động giống như thế này, miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận. Nhưng An Nhiên rất nhanh đã phát hiện bản thân sai rồi.
Bởi vì Diệp Ninh lại bắt đầu vuốt ve, trực tiếp nắm lấy đuôi hồ ly của nàng ta.
“Nếu như hồ ly hóa thành Yêu, nên có bao nhiêu cái đuôi, có thể biến thành chín cái đuôi không?”
Diệp Ninh lẩm bẩm một mình.
Đuôi, tuyệt đối là nơi An nhiên để ý nhất.
Trong chớp mắt mặt của nàng ta đỏ bừng, trong đôi mắt tràn ngập cảm giác bị sỉ nhục.
“Còn biết xấu hổ? Si, lẽ nào đây là con hồ ly cái?”