Diệp Ninh lại nhấc An Nhiên lên, muốn nhìn vào một nơi nào đó khó tả của nàng ta.
Nhất thời khiến cho An Nhiên tức giận.
“Hôm nay bản Hoàng thật sự phải giết tên xấu xa nhà ngươi!”
Nàng ta hoàn toàn không kìm nén được nữa.
Một cỗ sát ý, đột nhiên ập đến.
Diệp Ninh ở gần nhất, đột nhiên cảm nhận được một cỗ ý lạnh. Cỗ sát ý này nồng đậm như thế, thế mà lại khiến cho hắn rùng mình.
Nhưng đúng vào lúc này, từ cánh cửa ở phía sau Diệp Ninh, lại có một người bước vào. Người này không phải ai khác, chính là Nam Cung Lương Nhân.
Hắn ta xuống xe ngựa, rồi đi đến đây.
Đúng vào khoảnh khắc Nam Cung Lương Nhân xuất hiện, An Nhiên lập tức thu hồi sát khí, trong đôi mắt lộ ra thần sắc vô cùng nghiêm trọng.
“Người này là ai?”
Ở trong mắt của phần lớn người tu hành, Nam Cung Lương nhân là một người vô cùng bình thường.
Không có cách nào cả, nếu như hắn ta không cố ý thể hiện bản thân, vậy thì không có mấy người có thể nhìn rõ gốc gác của hắn ta. Nhưng An Nhiên thì khác.
Huyết mạch Yêu Hoàng ban cho An Nhiên một trực giác nhạy bén tuyệt đối. Trực giác của động vật, vốn dĩ đã nhanh nhạy hơn rất nhiều so với con người.
Nàng ta không nhìn người thông qua con mắt, mà là thông qua cảm giác, ở trong cảm giác của nàng ta, Nam Cung Lương Nhân tuyệt đối là một sự tồn tại đáng sợ.
“Rốt cuộc thứ xấu xa này có thân phận như thế nào? Vì sao bên người hắn lại có cường giả đáng sợ như thế?”
An Nhiên thu liễm tất cả sát khí. Cố gắng thể hiện ra dáng vẻ vô hại nhất có thể.
Nhìn có vẻ, nàng ta giống như là một con hồ ly nhỏ bình thường.
Đây là bản năng tránh hại tìm lợi, nàng ta bây giờ, vẫn còn chưa phải là đối thủ của Nam Cung Lương Nhân, vì thế nàng ta tuyệt đối không thể để lộ thân phận của mình, An Nhiên rất rõ, bản thân đối với Yêu tộc mà nói có ý nghĩa như thế nào.
Cũng may, sát khí của nàng ta chỉ để lộ trong chốc lát, ngoại trừ Diệp Ninh cảm nhận có chút mạnh mẽ ra, những người khác thì bình thường.
Mà Diệp Ninh, thần kinh căng thẳng, hoặc là nói đối với loại thứ như sát khí, đã sớm quen rồi, chỉ là rùng mình một cái, ngoại trừ cảm thấy có chút kỳ lạ ra, thì không hề nghĩ nhiều.
Nhưng mà Nam Cung Lương Nhân, hình như vẫn là ý thức được cái gì đó. Hắn ta nhìn chằm chằm vào con hồ ly nhỏ.
Trong đôi mắt, lóe lên thần sắc hoài nghi.
“Đây là…”
Thần niệm của hắn ta dâng trào.
An Nhiên căng thẳng nhắm mắt lại. Nàng ta đang cố gắng ngụy trang bản thân.
Đây là bản năng của nàng ta, khi nàng ta muốn ngụy trang bản thân, thì có thể thu liễm lại tất cả sức mạnh của mình. Vì thế, cho dù là Nam Cung Lương Nhân, cũng không nhìn ra được cái gì.
Nhưng lòng nghi ngờ của hắn ta vẫn không hề tiêu tán, mà trầm mặc đứng sang một bên. Trong lòng An Nhiên cười khổ, nàng ta biết, bản thân bị nhằm vào rồi.
“Rốt cuộc, ta đã gặp phải người gì vậy?”
Đúng vào lúc này, nàng ta lại nghe thấy, con người xấu xa khiến cho nàng ta hận thấu xương, nói với mọi người.
“Nếu như tiểu gia hỏa này đã gặp được ta, vậy thì sau này nó chính là sủng vật của Diệp Ninh ta.”
Diệp Ninh không hề nghĩ nhiều, chính là muốn nuôi tiểu gia hỏa này mà thôi.
Một câu nói, kinh động đất trời.
“Cái gì?”
Trong lòng An Nhiên chấn động.
“Ngươi chính là Diệp Ninh!?”
Trong chớp mắt ánh mắt của An Nhiên trở nên vô cùng nguy hiểm.
Diệp Ninh!
Thật ra hiểu biết của nàng ta đối với Nhân tộc không được coi là sâu sắc, bởi vì những thứ mà An Nhiên biết, đều là nghe những lời nói miệng của tiền bối Yêu tộc.
Ở trong miệng của Yêu tộc, Nhân tộc tham lam, vô sỉ, tàn nhẫn… Là kẻ cầm đầu hại Yêu tộc vô số năm tháng không thể nhìn thấy ánh sáng.
Mỗi một Yêu tộc, đều hận không thể dùng những từ xấu xa nhất, ghê tởm nhất mà mình biết được để hình dung Nhân tộc. An Nhiên tin tưởng chúng mà không có gì nghi ngờ.
Nguyên nhân rất đơn giản, con đường nguồn tin tức của nàng ta, chỉ có một, nàng ta chính là một trang giấy trắng, tùy tiện vẽ như thế nào thì chính là thế đó, nàng ta sao có thể không tin tưởng chứ?
Ở trong loại thông tin bị hạn chế này, An Nhiên đối với toàn bộ Nhân tộc, có thể không có một chút hảo cảm nào. Nhân tộc ở trong mắt của nàng ta, bỉ ổi vô sỉ, hiểm ác tàn độc, là chủng tộc mà nàng ta nhất định phải tiêu diệt. Điểm này, An Nhiên rất tự tin.
Thân là hậu duệ Yêu Hoàng, kiêu ngạo là bản tính của nàng ta, nếu như không kiêu ngoại, ngược lại là không bình thường. Nhưng những lão Yêu kia đã học được bài học từ thời kỳ thượng cổ.
Thời kỳ thượng cổ, Yêu tộc cũng không coi trọng Nhân tộc, nhưng kết quả thì sao? Mọi người đều biết rõ.
Nhân tộc không thể khinh thường!
Vì thế các lão Yêu vì để khiến cho An Nhiên có thể không kiêu ngạo như vậy, đã cố gắng chỉ ra một người, người đó chính là Diệp Ninh. Loại cảm giác này, giống như con nhà người ta vậy.