Lẽ nào tên này phát hiện ra thân phận của ta rồi?
Nàng ta khó trách cảm thấy có chút chấn kinh.
Nhưng Nam Cung Lương Nhân liếc An Nhiên một chút, lại lắc đầu, nói.
“Hồ ly ở Yêu tộc, cũng là một chi đại tộc, có rất nhiều Hồ tộc, cũng đúng là có được huyết mạch Yêu Hoàng… Vì thế, hồ ly trở thành Yêu Hoàng, là chuyện rất có khả năng, nhưng không thể là con hồ ly này của đại nhân.”
Nam Cung Lương Nhân đưa ra phán đoán.
“Ồ? Đây là vì sao?”
Diệp Ninh vuốt ve bộ long mượt như lựa của con hồ ly, hỏi.
“Bởi vì Yêu tộc chờ đợi Yêu Hoàng nhiều năm như thế, bọn họ không thể nào cho phép Yêu Hoàng một mình đến thế giới con người.”
Nam Cung Lương Nhân nhẹ nhàng nói.
Tư duy của hắn ta không hề có vấn đề gì.
Nếu như là Yêu Hoàng, vậy thì đối với Yêu tộc mà nói thật sự quá quan trọng rồi, Yêu tộc không thể nào để cho Yêu Hoàng rơi vào hiểm cảnh. Hơn nữa, bản thân Yêu Hoàng, nhất định cũng có bản lĩnh tránh lợi tìm hại.
Trái tim này phải lớn như thế nào, mới có thể một mình chạy đến thế giới con người? Hơn nữa chạy đi đâu không tốt, cứ nhất định chạy đến chỗ của Diệp Ninh.
Nhưng Nam Cung Lương Nhân lại bỏ sót một điểm.
Duyên phận là thứ kỳ diệu nhất trên thế giới này.
Rất nhiều lúc, nhìn thì là chuyện không thể nào, trên thực thế đều là vừa đúng lúc mệnh vận đã sắp đặt trước. Cũng giống như hắn ta là một Tiên Quân của Tiên Giới, kết quả lại có được hy vọng sống từ chỗ Diệp Ninh vậy. Yêu Hoàng bị Yêu tộc coi như là viên ngọc ở trong lòng bàn tay, vì sao không thể có nhân duyên với Diệp Ninh chứ?
Nhưng loại chuyện này, đúng là nói ra giống như nghìn lẻ một đêm vậy, vốn dĩ Diệp Ninh cũng chỉ là nói đùa hỏi một chút, không hề coi là chuyện gì cả, hắn lập tức cười cười, vuốt ve đầu con hồ ly, nói.
“Ngươi nói có lý, nếu như con hồ ly này là Yêu Hoàng, vậy thì bất luận là Yêu tộc, hay là hậu duệ Yêu Hoàng thì đúng thật là điên rồi.”
Trong lòng An Nhiên cười lạnh.
“Ngươi sao có thể biết được suy nghĩ của bản Hoàng?”
Nhưng trên thực tế lại là thở phào một hơi.
Hai người này không hề nhìn ra cái gì, chỉ là tiện miệng nói bừa mà thôi, không cần coi là thật. Nhưng những lời nói của Nam Cung Lương Nhân, đúng là khiến cho An Nhiên có chút chột dạ.
Thân phận này, nói trắng ra sống chết của bản thân nàng ta đều là chuyện nhỏ, nhưng vấn đề là sống chết của nàng ta liên quan đến hưng suy của toàn bộ Yêu tộc. Yêu tộc bỏ ra nhiều như thế, chờ đợi lâu như vậy, nếu như ở chỗ nàng ta xảy ra sai sót gì, vậy thì đúng thật là chết trăm lần cũng không đủ để chuộc tội.
Nhưng chuyện này sao có thể trách An Nhiên được? Nàng ta đúng là có tùy tính một chút.
Nhưng lúc đầu, chỉ là muốn tùy tính đi chứng minh bản thân mình. Muốn dựa vào sức mạnh của bản thân, cứu Long tộc ra ngoài mà thôi. Nàng ta tuyệt đối không ngờ được mọi chuyện sẽ biến thành như thế này.
Cục diện hiện tại, là điều nằm ngoài dự đoán của An Nhiên.
Cho dù đánh chết nàng ta, nàng ta cũng sẽ không ngờ được, có một ngày bản thân mình thế mà lại rơi vào trong tay Diệp Ninh. Hơn nữa còn bị hắn ta sờ tới sờ lui!
Tức quá!
“Vẫn may, Yêu Hoàng không phải là ngươi.”
Diệp Ninh lại vỗ vỗ con hồ ly, lẩm bẩm nói.
“Nếu như bản thân ngươi tự khiến cho mình cả người đầy thương tích, còn tự do trôi nổi trên mặt biển, con hồ ly ngốc như vậy làm Yêu Hoàng, vậy thì Yêu tộc đúng thật là không cứu được nữa.”
“Cũng may cũng may.”
“Yêu Hoàng sao có thể ngốc như thế được?”
Diệp Ninh là thật sự cảm thấy may mắn.
Bây giờ hắn chỉ hy vọng Yêu Hoàng mang đến cho hắn một chút áp lực, tốt nhất là đnags sợ đến mức không thể nào chống lại mới tốt. Nói trắng ra, ta vẫn là muốn chết, bản thân mình chậm rãi tiến bộ, làm gì có chuyện sảng khoái một bước đến nơi? Đáng tiếc, tính một đằng ra một nẻo.
Bây giờ hi vọng của hắn, tất cả đều đặt ở trên người Yêu tộc.
Hắn là thật sự hi vọng, Yêu tộc ít nhất phải đáng tin tưởng hơn Tiên Môn đúng không. Đừng giống như mười ba tông Tiên Môn, yếu như thế.
Thua một lần đã hoàn toàn biến thành con rùa rụt đầu.
“Đáng ghét, thế mà lại nói bản Hoàng là hồ ly ngốc, ngươi căn bản không biết sự lợi hại của bản Hoàng!”
An Nhiên nghiến răng, có ý kiến rất lớn với Diệp Ninh.
Từ khi sinh ra đến bây giờ, ai cũng đều nói nàng ta băng tuyết thông minh, anh minh thần võ. Còn chưa bao giờ có người nói nàng ta ngu ngốc.
Thù này coi như là kết xuống rồi.
Có điều, An Nhiên vẫn còn một điểm không hiểu.
Dựa theo lý lẽ bình thường mà nói, Nhân tộc đối lập với Yêu tộc, ngươi thân là một trong những nhân vật quan trọng của Nhân tộc, bản Hoàng không phải là nên càng ngốc thì càng phù hợp với tâm ý của ngươi sao?
Kết quả vì sao còn lo lắng cho Yêu tộc nữa? Đây là chuyện gì vậy.