Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 817: CHƯƠNG 817: RỐT CUỘC CHÂN TƯỚNG LÀ CÁI GÌ 2

An Nhiên nghĩ thế nào cũng không hiểu, bộ dáng vẻ may mắn đó của Diệp Ninh, tuyệt đối không phải giả tạo.

Điều này nhất thời khiến cho nàng ta nhìn không thấu Diệp Ninh nữa, hoàn toàn không biết nam nhân này đang nghĩ cái gì. Trên thực tế người không biết được suy nghĩ của Diệp Ninh đâu chỉ có mình nàng ta.

Cho dù là Nam Cung Lương Nhân, nghe lời nói này, cũng có chút ngạc nhiên.

“Vì sao đại nhân lại lo lắng cho vận mệnh của Yêu tộc như thế?”

Hắn ra cũng không phải là người của thế giới này, càng chưa từng trải qua thời kỳ thượng cổ. Thật ra đối với Nam Cung Lương Nhân mà nói, cũng không có ác cảm gì với Yêu tộc.

Bởi vì đến một tầng bậc nhất định, sức mạnh sẽ trở thành chủ đề suy nhất, Nhân tộc cũng được, Yêu tộc cũng thế, ai mạnh người đó làm lão đại, đây là chuyện hợp tình hợp lý.

Cá lớn nuốt cá bé, người mạnh thì sống sót, loại pháp tắc này, cũng được dùng cho Tiên Giới.

Thậm chí nói khó nghe một chút, chính là Nhân tộc của thế giới này đều chết hết, cũng không liên quan đến Nam Cung Lương Nhân, hắn ta là một nhân cách cống hiến, nhưng loại nhân cách này, là nhằm đến người bên cạnh mình, người thân, bất kỳ người nào, mà không phải là tất cả mọi người.

Hắn ta không thể nào đều có lòng thương xót đối với Nhân tộc của chư thiên vạn giới, coi hưng vong của bọn họ thành trách nhiệm của bản thân mình, vậy thì hắn sẽ bận đến chết. Có trời mới biết mỗi ngày có Nhân tộc của bao nhiêu thế giới đang trải qua gian khổ?

Nói trắng ra, ở thế giới này, điều hắn ta quan tâm chỉ có Diệp Ninh mà thôi.

Bởi vì Diệp Ninh quan tâm người thiên hạ, vì thế Nam Cung Lương Nhân cũng quan tâm người thiên hạ, tất cả điểm xuất phát của những điều này, đều chỉ là Diệp Ninh. Vậy thì dựa theo góc độ của Diệp Ninh, lẽ nào không nên lo lắng cho vận mệnh của Nhân tộc sao? Tại sao trong lời nói, lại lộ ra một chút ý lo lắng cho Yêu tộc?

Chuyện này thật sự quá kỳ lạ rồi.

Diệp Ninh ý thức được mình nói lời không nói nói, hắn chỉ là không nhịn được, mới nói ra lời ở trong lòng mà thôi, nhưng nếu như Nam Cung Lương Nhân đã hỏi, vậy thì cũng chỉ có thể tùy tiện tìm một lý do, nói.

“Ta chỉ là nghĩ, thù hận có lớn hơn nữa, trải qua mười mấy vạn năm, mấy trăm năm, cũng nên nhạt đi rồi đúng không, bây giờ Nhân tộc đã không còn là Nhân tộc năm đó nữa, Yêu tộc hiện tại, cũng đã sớm không còn là Yêu tộc năm đó.”

“Đương nhiên giữa Nhân tộc và Yêu tộc vẫn là quan hệ đối lập.”

“Nhưng vứt bỏ tầng quan hệ này ra để nhìn, thật ra Yêu tộc cũng đúng là có chút đáng thương, bọn họ chờ đợi nhiều năm như thế, đợi được lãnh tụ của mình, nếu như Yêu Hoàng này không thể mang đến cho bọn họ hi vọng, bọn họ sẽ rơi vào trong tuyệt vọng như thế nào nữa?”

Diệp Ninh nói xong.

Cũng không muốn nói thêm cái gì nữa.

Hắn phất phất tay, rồi trực tiếp rời đi. Nhưng những lời nói này, lại khiến cho Nam Cung Lương Nhân và An Nhiên trầm tư suy nghĩ.

Nam Cung Lương Nhân nghe lời nói này, nghĩ đến một người. Không phải ai khác. Chính là Diệp Ninh.

“Yêu tộc chờ đợi nhiều năm như thế, đợi được lãnh tụ của mình, Nhân tộc sao lại không như thế chứ?”

Nghĩ đến Diệp Ninh và những chuyện mà Diệp Ninh làm.

Chúng sinh đều khổ.

Mà Diệp Ninh, lại dường như sinh ra vì để kết thúc mọi đau khổ của chúng sinh.

Những chuyện mà hắn làm, khiến cho người thiên hạ đều trở nên hạnh phúc.

Thảo nào đại nhân sẽ sinh ra lòng đồng cảm với Yêu tộc. Ngài ấy nhất định là nghĩ đến bản thân rồi đi.

Đã từ rất lâu, Nhân tộc cũng giống như Yêu tộc, kỳ vọng chờ đợi nhìn thấy Diệp Ninh. Trong lòng Nam Cung Lương Nhân nghĩ.

Nhất thời, chỉ cảm thấy thân ảnh của Diệp Ninh vô cùng cao lớn.

Quả nhiên Diệp Ninh là một người nhân nghĩa, loại nhân nghĩa này của hắn, không chỉ giành cho Nhân tộc, thậm chí đến chủng tộc đối địch, cũng có thể sinh ra lòng đồng cảm.

Cho dù ta vẫn phải chiến đấu với ngươi, không chết không thôi với ngươi.

Nhưng trong lòng ta, lại hiểu ngươi, hơn nữa còn cảm khái cho vận mệnh của ngươi. Loại lòng đồng cảm này, là điều hiếm có như thế nào.

Đây cũng là điều khiến cho Nam Cung Lương Nhân cảm động nhất.

Nếu như không phải lòng đồng cảm này, lúc đầu Diệp Ninh cũng sẽ không thu nhận người có vận mệnh xấu bị người khác ghét bỏ là hắn ta. Linh hồn khô khan của hắn ta, giống như lại có được sự ấm áp, đột nhiên, tuyết định bản thân phải làm cái gì đó. Vì thế Nam Cung Lương Nhân rời khỏi thư phòng.

Thân hình hắn ta lớ lên, biến mất không thấy bóng dáng.

Chỉ còn lại An nhiên, nằm bò ở trong chiếc giỏ, nhìn chằm chằm vào ngọn nến lung lay không định. Nhưng ánh mắt của nàng ta tản mát, rõ ràng tâm tư không hề ở đây.

“Tên này có ảnh hưởng rất lớn đối với Nhân tộc, thế mà cũng có lòng quan tâm đến vận mệnh của Yêu tộc sao? Lẽ nào chúng ta không phải kẻ địch sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!