Nói đến cuối cùng, Cơ Minh Nguyệt nghiến răng nghiến lợi. Cái mũi đáng yêu cũng nhăn theo, giống như đang tức giận vậy.
Dường như trong đầu nàng đã nghĩ đến cảnh tượng Diệp Ninh chất vấn mình rồi.
Đến lúc đó cứ trả lời như thế này.
“Trẫm đúng là làm gì đó với ngươi rồi!”
“Thế nào?”
“Con cũng có rồi!”
“Ngươi có thể làm gì được trẫm!?”
Hắn nhất định sẽ không còn gì để nói đúng không.
Nghĩ đến đây, vốn dĩ tâm tình Cơ Minh Nguyệt có chút không tốt, chớp mắt đã trở nên vui vẻ.
Chuyện này chính là đơn giản như thế, có thể che giấu được thì che giấu, không che giấu được, vậy thì nói cho cái đồ xấu xa đó biết là được. Dù sao chuyện này, sớm muộn gì hắn cũng sẽ biết.
Con cũng có rồi, còn sợ cái đồ xấu xa đó không nhận sao?
Tiêu Thiển Thiển nhìn cảnh tượng Cơ Minh Nguyệt lúc thì chán nản, lúc thì lại tươi cười. Trong lòng có chút thở dài.
Những ngày này, Cơ Minh Nguyệt vẫn luôn như thế. Mang đến cho người khác một loại cảm giác kỳ quái.
Đây là hai hiệu ứng nữ nhân đang yêu đương và nữ nhân sắp làm mẹ chồng lên nhau. Ngoại trừ thở dài ra, Tiêu Thiển Thiển càng nhiều hơn đó là ngưỡng mộ.
“Đứa trẻ này, nếu như thật sự là của ta, vậy thì tốt quá…”
Tiêu Thiển Thiển lẩm bẩm trong lòng.
Sinh con với Diệp Ninh?
Suy nghĩ này, lúc trước nàng ta chưa bao giờ có.
Bởi vì là một nữ tử mà nghĩ đến chuyện này, thật sự có chút quá đáng…
Nhưng mà bây giờ, trong chuyện này tình cảnh này, nàng ta làm sao có thể không nghĩ đến phương diện này chứ. Vừa nghĩ đến, trong đầu lóe lên, cảm xúc đã dâng trào.
Vừa gặp Diệp Ninh nhớ cả đời.
Cơ Minh Nguyệt nhìn thì có vẻ che che giấu giấu, phải chịu ủy khuất, nhưng dù sao vẫn là thu hoạch được hạnh phúc, còn có con với Diệp Ninh. Nhưng mà bản thân Tiêu Thiển Thiển thì sao?
Đợi đến khi Diệp Ninh nhìn thấy dung mạo phong hoa tuyệt đại của Cơ Minh Nguyệt.
Đôi mắt của hắn, sẽ còn nhìn Tiêu Thiển Thiển nhiều thêm một chút sao? Nghĩ dến đây, không khỏi cảm thấy có chút chua xót.
…
Đúng vào lúc hai nữ tử ở trong cung đang thương lượng chuyện lớn.
Trên núi Thiên Trụ mưa gió hội tụ, đã xuất hiện trận thế lớn rồi. Các tông Tiên Môn, nghe tin lập tức hành động.
Không chỉ mười ba tông Tiên Môn.
Mười ba tông Tiên Môn chỉ là đến sớm nhất, có không ít các tông phái lớn của Tiên Môn cũng bị kinh động, tuy bọn họ không bằng mười ba tông Tiên Môn, nhưng cũng có sức mạnh không thể coi thường, bây giờ đang nhanh chóng đi về phía núi Thiên Trụ. Chân trước chân sau đến đây với mười ba tông Tiên Môn, chính là đám người Ma Tông. Sau đó Phật Môn cũng đến.
Cuối cùng, có một vài cường giả tán tu cũng lần lượt xuất hiện.
Có điều, số lượng không nhiều, phần lớn đều đang trên đường đi.
Mười ba tông Tiên Môn vừa đến, đã có chút ý giương cung bạt kiếm.
Bọn họ nhìn thấy Ma Tông và Phật Môn, có thể nói là bầu không khí kẻ thù gặp mặt mắt đỏ lên.
Tuy đại chiến Chương Hà đã qua một đoạn thời gian, nhưng thương thế tạo thành cho Tiên Môn còn chưa hoàn toàn hồi phục. Hai bên gặp mặt, đương nhiên tràn ngập mùi thuốc súng.
Chỉ có điều, hai bên ai cũng không ra tay.
Trong lòng bọn họ biết rất rõ, ở đây không phải là nơi đánh nhau, bọn họ đến đây, không phải vì chuyện này.
“Con lừa hói kia, cũng muốn quản chuyện Cửu Châu ta sao?”
Trong Tiên Môn có người lên tiếng làm khó Phật Môn. Chỉ là một câu hỏi đã tràn ngập mùi thuốc súng.
Người này không nói Ma Tông, bởi vì Ma Tông có lý do đến đây.
Nhưng mà Phật Môn, chẳng qua chỉ là tông môn ngoại lai mà thôi, thế mà cũng phát giác ra được động tĩnh, đi đến đây.
“A di đà phật, ta là một mạch Phật Pháp Đại Thừa, tuy đến từ nước Hỏa La tây vực, nhưng mà bây giờ chính là chùa Đại Lôi Âm, mấy ngày trước đã được xây dựng xong… Như thế, bần tăng và những người khác, đương nhiên cũng sẽ lo lắng cho vận mệnh của Cửu Châu, loại động tĩnh này, sợ rằng có đại yêu ma sắp xuất hiện, tuy Phật ta từ bi,nhưng lúc cần thiết, cũng sẽ hóa thành Kim Cang giận dữ, loại trừ yêu ma!”
Hai tay Pháp Giác chắp lại, chân thành nói.
Bây giờ, hắn ta có thể nói là vô cùng tự tin.
Dựa theo lời nói của Diệp Ninh, Phật Môn hoàn toàn ổn định tâm tính, từ bi bao dung, cứu thế an dân, truyền bá Phật Pháp Đại Thừa. Quả nhiên, rất nhiều bách tính đều tự nguyện quy y, trở thành tín đồ.
Cuối cùng Phật Môn dùng Phật Pháp Đại Thừa, mở ra môn hộ ở Cửu Châu.
Chuyện này đối với Phật Môn mà nói, có thể coi là thời đại huy hoàng đang đến. Vì thế, tâm thái của bọn họ đã thay đổi rồi.
Không còn coi bản thân là người ở bên ngoài nữa, mà thật sự có một phần trách nhiệm đối với Cửu Châu. Đối với chuyện này, đám người Tiên Môn đều cười lạnh chế nhạo, nhưng mà cũng không phản bác.
Pháp Giác nói không sai, Phật Môn đúng là phát triển rất tốt, xu thế mãnh liệt, Tiên Môn đã sớm chú ý đến rồi.