Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 832: CHƯƠNG 832: CON CŨNG CÓ RỒI, NGƯƠI CÓ THỂ LÀM GÌ ĐƯỢC TRẪM 4

“Tình hình ngày hôm nay, không phải là có đại yêu ma xuất thế, nếu như ta dự liệu không sai, có lẽ là vùng đất phong ấn xảy ra vấn đề.”

Khô Đạo Nhân chau mày nói, ánh mắt gần như nhìn chằm chằm vào bầu trời tối tăm nứt đôi.

Chuyện vùng đất phong ấn, nếu như Diệp Ninh biết, đương nhiên bọn họ không có lý do gì không biết.

“Vùng đất phong ấn?”

Nhưng Pháp Giác không hề biết chuyện này, hắn ta lập tức lộ ra thần sắc nghi vấn.

“Chuyện này không nói rõ ràng được, đợi sau khi đi vào, đại sư tự nhiên sẽ hiểu.”

Khô Đạo Nhân trả lời một câu.

“Hừ, nếu như không phải bởi vì vùng đất phong ấn xảy ra chuyện, chúng ta nhất định sẽ để cho các ngươi ở lại nơi này!”

Trong Tiên Môn, truyền ra giọng nói lạnh lùng. Người này chính là Cô Tuyệt.

Từ trước đến nay bà ta không hề che giấu cảm xúc chân thực ở trong lòng mình. Yêu chính là yêu, hận chính là hận.

Nhìn thấy đám kẻ thù này, nếu như không phải thời điểm không phù hợp, bà ta đã trực tiếp ra tay rồi. Nhưng đúng vào lúc này, lại có một giọng nói truyền đến.

“Sao thế? Trời sáng rồi, mưa tạnh rồi? Mười ba tông Tiên Môn lại cảm thấy bản thân mình có bản lĩnh rồi?”

Phía trước đều là vẻ mơ hồ, tiếp đó hai thân ảnh xuất hiện, chính là Nam Cung Lương Nhân và Diệp Ninh.

Diệp Ninh chỉ vào mười ba tông Tiên Môn, không hề khách khí nói.

“Có chuyện gì nhằm vào ta!”

Diệp Ninh là thật sự hơi ngạc nhiên.

Vốn dĩ hắn cho rằng, mười ba tông Tiên Môn sau khi trải qua đại chiến Chương Hà, vẫn luôn ảm đảm, suy tàn đến tận đáy. Nếu không cũng sẽ không lâu như thế mà không có một chút động tĩnh nào, thậm chí đến thăm dò hành động báo thù cũng không có.

Kết quả hôm nay nhìn thấy, Tiên Môn hồi phục không tệ. Nhìn dáng vẻ của Cô Tuyệt.

Giương cung bạt kiếm, sát khí hừng hực.

Hay lắm! Đây mới là Tiên Môn mà ta quen thuộc!

Diệp Ninh là làm một người từ trước đến nay chỉ sợ gây chuyện quá ít, kẻ thù càng nhiều hắn càng vui vẻ, còn mong không được Tiên Môn phấn chấn, sớm một chút cho hắn ít áp lực.

Nhưng chuyện hắn không ngờ được đó là hắn vừa mới nói. Cô Tuyệt lập tức ngậm miệng.

“Diệp Ninh cũng đến rồi!”

Trong lòng đám người Tiên Môn chấn động.

Một nỗi sợ hãi khó nói nên lời, dâng lên trong lòng. Con người Diệp Ninh, tàn nhẫn!

Đại chiến Chương Hà, đúng thật đã để lại ám ảnh tâm lý cho bọn họ.

Bọn họ dám để lộ sát khí với Phật Môn và Ma Tông, nhưng mà đối vói Diệp Ninh tạm thời vẫn là có chút chột dạ. Chủ yếu là căn bản không nghĩ ra mình phải đối kháng với Diệp Ninh như thế nào.

Không tìm được cách đối kháng với người ta, nếu như lên tiếng khiêu khích, vậy thì không phải là kẻ ngốc sao? Càng huống hồ, phía sau Diệp Ninh còn có Nam Cung Lương Nhân đang đứng.

Ở trong mắt của đám người Tiên Môn, Nam Cung Lương Nhân không khác gì sát thần cả.

Vì thế, khi hai người này xuất hiện, Tiên Môn đến suy nghĩ nói chuyện cũng không có nữa. Sắc mặt người nào người đó nghiêm trọng, ngậm miệng lại, trực tiếp đi vào cùng đất phong ấn.

Diệp Ninh: “???”

Các ngươi đang làm cái gì vậy?

Tại sao lại làm giống như ta là ôn thần thế?

Vừa rồi không phải vẫn còn sát khí hừng hực sao? Diệp Ninh có một loại cảm giác rất thất vọng.

Lâu như thế rồi không gặp mặt, vốn dĩ cho rằng gặp mặt thì có thể nắn bóp nhau một chút, không ngờ được người ta không chơi với hắn.

“Nam Cung, nhất định là ngươi dọa bọn họ chạy rồi.”

Diệp Ninh nói.

Nam Cung Lương Nhân không nói gì, chỉ đứng nhìn Diệp Ninh. Sau đó người của Phật Môn và Ma Tông, cũng đều nhìn Diệp Ninh.

Mọi người không nói gì. Nhưng ánh mắt đã nói rõ tất cả.

Diệp Ninh: “…”

Ôi trời ạ!

“Bỏ đi, chúng ta cũng đi vào đi.”

Diệp Ninh lắc đầu, nói.

Mọi người lập tức đi vào bên trong, vào khoảnh khắc vừa mới bước vào, đã nhìn thấy cảnh tượng vô cùng chấn động.

Không gian vùng đất phong ấn rất khó nói rốt cuộc là lớn hay là nhỏ.

Nếu nhỉ là nhìn đơn giản, không gian có thể để cho người khác hoạt động, vậy thì nhất định không tính được là có bao nhiêu lớn, một tòa tế đàn, chiếm hết phần lớn không gian.

Nhưng nếu như cộng thêm cả ngọn núi hình người, vậy thì không gian đúng là vô cùng lớn. Bởi vì chỉ một ngọn núi này, đã vô cùng to lớn hùng vĩ, phảng phất như giáp với bầu trời vậy.

Bất luận người nâng cao bản thân như thế nào, đứng trước mặt ngọn núi này, đều chỉ có thể cảm thấy bản thân nhỏ bé.

Nhưng lúc này, tất cả người đi vào vùng đất phong ấn, lại giống như trong chớp mắt cảm thấy hình như ngọn núi này không hề có loại cảm giác núi cao to lớn như lúc trước nữa.

Vì sao?

Bởi vì cả ngọn núi hình người đang run rẩy. Đặc biệt là những viên đá bởi vì rung chuyển mà rơi xuống. Trên mặt đất, bụi bay khắp nơi.

Ngọn núi này không biết nói, nhưng mà lại truyền đến cho người khác cảm giác vô cùng đau khổ. Rất rõ ràng, ngọn núi này sống lại rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!