“Hắn ta, vì sao hắn ta lại biến thành ngọn núi hình người?”
Chí Dương đạo nhân run rẩy, hỏi.
“Đáp án này không phải nhà ngươi đã đoán ra được rồi sao? Thế nào? Ngại nói ra? Hay là không dám nói?”
Xà Vương cười một tiếng, nói.
“Nếu như các ngươi không muốn nói, vậy thì bản vương sẽ nói rõ ràng!”
“Chín ngàn năm trước, phong ấn chấn động, nguy cơ sụp đổ, sau khi phát hiện ra, Cơ Hạo Thiên dùng cơ thể mình dung nhập vào cửu đỉnh, thần hồn dung nhập vào ngọn núi!”
“Cho nên, ổn định được phong ấn, khiến cho thế giới này, lại lần nữa yên ổn chín ngàn năm!”
“Hắn ta quay phía lưng với thế giới, là bởi vì mặt chính diện của hắn ta, đang đối mặt với đối thủ tàn khốc nhất của thế gian.”
“Vì thế, hắn ta không thể không làm như thế, chỉ có như thế, mới có thể bảo vệ được vô số sinh linh của thế giới này!”
“Hắn ta vẫn luôn đang cô độc chiến đấu, hắn ta không muốn sống cô độc!”
“Nhưng tất cả những điều này, không có người nào biết!”
Nói đến cuối cùng, giọng nói của Xà Vương hiện ra có chút bi ai.
Cho dù chủng tộc khác nhau, trận doanh cũng khác nhau, thậm chí giữa hai bên còn có thù hận, nhưng mà khi nhắc đến chuyện này, Xà Vương đối với Cơ Hạo Thiên, cũng chỉ còn lại kính trọng vô cùng vô tận.
Bởi vì không cần biết hắn ta có thừa nhận hay không, trong những người mà Cơ Hạo Thiên bảo vệ, cũng bao gồm cả Xà Vương, cùng với toàn bộ Yêu tộc. Nhìn vẻ mặt bàng hoàng, thậm chí hoang mang của đám người Tiên Môn.
Trong mắt Xà Vương, lóe lên một tia cảm khái.
“Nhưng mà có những người, lại ở sau lưng, gọi mưa gọi gió!”
“Bọn họ, đang cố gắng hết sức phá hoại Đại Chu!”
“Bọn họ, dùng âm mưu và giết chóc, khống chế toàn bộ thế gian này!”
“Bọn họ hưởng thụ sự yên bình mà Cơ Hạo Thiên mang đến, nhưng mà lại dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất để phản bội hắn ta!”
“Đây chính là Nhân tộc sao?”
“Đây chính là kết cục của anh hùng Nhân tộc sao?”
“Ha ha, ha ha ha, ha ha ha…”
Lần này, đối mặt với chất vấn và trào phúng của Xà Vương.
Lại không có người nào trả lời.
Chỉ có sự im lặng…
Tâm thái của Xà Vương rất phức tạp.
Từ quan hệ mà nói, hắn ta nhất định là chán ghét, thù hận Cơ Hạo Thiên.
Dù sao hắn ta cũng là Yêu tộc, mà Cơ Hạo Thiên là Nhân tộc.
Nhân tộc và Yêu tộc đối đầu, có huyết hải thâm thù.
Ngoại trừ chuyện đó ra, Cơ Hạo Thiên còn từng giết đến mười vạn ngọn núi, mạnh mẽ giẫm Yêu tộc xuống dưới chân, khiến cho một chút tôn nghiêm cuối cùng của bọn họ cũng tiêu tán theo gió.
Suy nghĩ từ những phương diện này, Xà Vương nên cười trên nỗi đau của người khác, hắn ta nên khoa chân múa tay, một người làm quan cả họ được nhờ. Trên thực tế, hắn ta cũng thể hiện ra như thế.
Nhưng Xà Vương biết, hắn ta chỉ là thể hiện ra ngoài bề mặt mà thôi, ở sâu trong lòng hắn ta, đối với Cơ Hạo Thiên, hắn ta luôn rất kính trọng. Kính trọng Cơ Hạo Thiên trỗi dậy từ người bình thường, bước ra một con đường trước nay chưa từng có.
Kính trọng đánh vỡ trật tự cũ của hắn ta, quyết tâm giẫm lên Tiên Môn, trấn áp bát hoang lục hợp. Càng kính trọng sự vĩ đại của hắn đối với nhân gian, dùng thân thể dung nhập vào phong ấn, bảo vệ toàn bộ thế giới này.
Người như thế, cho dù là có hận như thế nào, hận đến tận xương cốt, cũng không thể không viết một chữ “phục” với hắn ta. Xà Vương là kẻ địch, còn bị phong thái mà Cơ Hạo Thiên thể hiện ra mà tâm phục khẩu phục.
Cũng chính bởi vì như thế, Xà Vương mới càng khinh thường Nhân tộc. Chính xác mà nói, là đám Tiên Môn của Nhân tộc.
“Ta là một Yêu tộc, còn phải nhận phần ân tình này của Cơ Hạo Thiên, nhưng mà đám người Tiên Môn các ngươi thì sao? Các ngươi đã làm cái gì? Các ngươi xứng với hắn ta sao?”
Xà Vương lướt nhìn Tiên Môn.
Cảm xúc cực kỳ phức tạp của hắn ta, vào khoảnh khắc này đều biến thành tức giận. Vốn dĩ Xà Vương không có lập trường để chất vấn cái gì.
Nhưng mà tất cả mọi người nghe giọng nói chất vấn của hắn ta, lại có một loại cảm giác không ngẩng đầu lên được.
“Hóa ra Cơ Hạo Thiên vẫn luôn ở đây, hắn ta hi sinh tự do của bản thân mình, bảo vệ tất cả thế giới.”
Khô Đạo Nhân lẩm bẩm nói.
Có một vài người thất thần, ai có thể ngờ được, Hoàng đế khai quốc của Đại Chu, thế mà lại chính là một ngọn núi hình người. Cơ Hạo Thiên không hề gióng trống khua chiêng tuyên truyền, chỉ âm thầm, làm chuyện lớn như thế.
Sự vĩ đại như thế này, khiến cho người khác xấu hổ.
“A di đà phật.”
Pháp Giác nhắm hai mắt lại, hắn ta không biết nên nói cái gì, nhưng mà hàng mi run rẩy, có thể chứng minh được lú này nội tâm hắn ta không bình tĩnh như thế nào.
Cửu Châu không hổ là trung tâm của thế giới.
Từ xưa đến nay, cưỡng giả trong trời đất này, đều xuất thân từ vùng đất Cửu Châu. Cơ Hạo Thiên chính là người như thế.