Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 840: CHƯƠNG 840: MỖI LẦN HẮN ĐAU LÒNG

Chỉ có điều, Cơ Hạo Thiên so với những cường giả khác mà nói, càng nhiều hơn mấy phần khí thế trong ngực ôm thiên hạ. Đây chính là đế vương sao?

Thế đạo hỗn loạn, thiên hạ đại loạn, tay cầm kiếm ba thước, lập ra vô số quân công, sau khi thành lập Đại Chu, chính là người vô địch, nhưng âm thầm hóa thành phong ấn, bảo vệ tất cả mọi người.

Đây chính là trách nhiệm của đế vương!

Cuối cùng Pháp Giác cũng hiểu được, vì sao người đời, đều tự hào với thân phận “người Chu”.

Có một vị đế vương vĩ đại như thế, bắt đầu từ thời đại của Cơ Hạo Thiên, đã tiếp tục truyền thừa sự cao ngạo này, điều này đủ để mang đến cho người khác vốn liếng để tự hào.

“Cũng chính là nói, Cơ Hạo Thiên vẫn còn đang ở nhân gian…”

Diệp Ninh kìm nén cảm xúc hỗn loạn ở trong lòng xuống. Góc độ hắn nhìn chuyện này không quá giống với mọi người.

Đây là bởi vì thân phận của Diệp Ninh, hắn không hề quên, bản thân là Giám Chính Viện giám sát, là trọng thần của Đại Chu.

Tin tức Cơ Hạo Thiên còn ở đây, đối với hắn, thậm chí đối với toàn bộ Đại Chu tuyệt đối có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Nếu như Cơ Minh Nguyệt biết được chuyện này, cũng không biết sẽ là tâm tình như thế nào.

Trong quá khứ Cơ Minh Nguyệt nằm gai nếm mật, cẩn thận từng chút một bảo vệ sự thống trị của Đại Chu, ở sâu trong lòng luôn khát vọng có thể hồi phục vinh quang của tổ tiên. Mà tổ tiên của bản thân mình, hóa ra chưa bao giờ rời đi.

Cơ Hạo Thiên vẫn luôn ở nhân gian.

Tin tức mà Xà Vương nói ra thật sự quá kinh người rồi. Kinh người đến mức khiến cho Nam Cung Lương Nhân cũng có chút chấn động.

Mà người chấn động nhất, đương nhiên vẫn là Tiên Môn.

Tâm tình của Tiên Môn, hoàn toàn khác so với Diệp Ninh, Phật Môn, Ma Tông. Sau khi Xà Vương nói xong những lời này.

Đám người Tiên Môn đúng thật là có một loại cảm giác tam quan đảo ngược.

“Không thể nào, chuyện này không thể nào, sao có thể như thế…”

Có người đau đớn ôm lấy đầu, phát ra lời nói vội vàng. Tin tức này tuyệt đối là giả!

Là Yêu tộc đang nói bừa! Là Xà Vương đang làm loạn tâm trí của ta! Chúng ta không tin.

Bọn họ là không muốn tin, cũng là không dám tin!

Bởi vì nếu như tin tức này là thật, vậy thì Tiên Môn nên đặt ở địa vị nào? Những năm nay chuyện mà Tiên Môn làm, làm sao giải thích được nữa!

Cơ Hạo Thiên chưa bao giờ đi xa, hắn ta vẫn luôn âm thầm bảo vệ mọi người.

Nhưng mà Tiên Môn, lại ở sau lưng, phá hoại cơ nghiệp của người có ân lớn đối với bọn họ. Trong chớp mắt, bọn họ nhớ đến rất nhiều rất nhiều chuyện.

Chín ngàn năm trước, sau khi Tiên Môn phát hiện phong ấn trở nên ổn định, bất ngờ vô cùng vui mừng.

Dù sao đây là chuyện tui lớn bằng trời. Loại vui mừng này, kéo dài rất nhiều năm.

Rất nhiều cường giả Tiên Môn, thậm chí còn cảm thấy, đây là sắp xếp của ông trời, là sự yêu thương của ông trời đối với Tiên Môn. Tiên Môn đáng được thịnh vượng, đến ông trời cũng đang giúp ta.

Bây giờ nghĩ lại, đúng thật là đỏ mặt xấu hổ.

Hóa ra người khiến cho phong ấn ổn định, từ đầu đến cuối không phải bọn họ, mà là Cơ Hạo Thiên bị bọn họ coi là cấm kỵ, ở trong lòng vẫn luôn mắng người đó không biết bao nhiêu lần!

Mỗi người đều có một loại cảm giác mặt dày đỏ bừng. Bởi vì chuyện này rất đánh mặt.

Bọn họ vu khống Cơ Hạo Thiên lâu như thế. Đối đầu với Đại Chu lâu như thế.

Thậm chí có một thời gian còn đừng thiếu chút nữa hủy diệt Đại Chu. Nhưng mà kết quả thì sao?

Thế mà bản thân bọn họ lại nhận đại ân đại đức của Cơ Hạo Thiên! Đây là mỉa mai như thế nào?

Người của Tiên Môn, rất nhiều lúc đều là chỉ nhìn vào lợi ích, trên thực tế không chỉ là người của Tiên Môn, người đời đều là như thế.

Nhưng điều này không đại biểu, bọn họ không có tam quan tối thiểu.

Ít nhất, chuyện vong ân phụ nghĩa này, bản thân nó đã là chuyện không ngẩng đầu lên được. Không cần biết bọn họ có muốn hay không, bọn họ đúng là đã nhận ân tình của Cơ Hạo Thiên.

Vì thế, bọn họ không có gì để nói, không có gì để cãi lại.

Cho dù là Cô Tuyệt từ trước đến nay vẫn luôn cứng miệng, vào lúc này cũng rơi vào trong im lặng, bà ta nhìn ngọn núi lớn, ánh mắt bất ngờ trở nên phức tạp.

“Thế nào? Lại không nói gì nữa rồi?”

Xà Vương không hề có ý bỏ qua cho bọn họ, hắn ta cười lạnh nói.

“Vì thế ta không nói sai đúng không, Nhân tộc, đúng thật đều là những kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa.”

Nghe xong, Khô Đạo Nhân có chút bất mãn, nói.

“Yêu nghiệt, ngươi muốn mắng Tiên Môn thì mắng Tiên Môn, đừng có lôi toàn bộ Nhân tộc vào, là Tiên Môn vong ân phụ nghĩa, ở sau lưng làm những chuyện bẩn thỉu xấu hổ đó!”

Nói xong, Khô Đạo Nhân cũng có mấy phần tức giận, nhìn về phía đám người Tiên Môn, cười lạnh nói.

“Nhìn xem, đây chính là chuyện tốt mà các ngươi làm, luôn miệng nói nhân nghĩa đạo đức, nhưng ở sau lưng toàn làm những chuyện dơ bẩn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!