Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 841: CHƯƠNG 841: MỖI LẦN HẮN ĐAU LÒNG 2

“Các ngươi thường xuyên gây họa cho người trong thiên hạ, nói Ma tu tàn nhẫn vô sỉ, không thể tin tưởng.”

“Nhưng mà các ngươi thì sao? Các ngươi nghĩ đến chuyện mà bàn thân mình từng làm với Đại Chu, nghĩ đến những món nợ máu của bản thân mình, các ngươi không cảm thấy áy náy sao?”

Những lời nói này, khiến cho đám người Tiên Môn càng thêm day dứt.

Nhưng cũng có không ít người cũng bắt đầu tức giận.

Sự sỉ nhục của tặc tử Ma Tông, khiến cho bọn họ khó chấp nhận nhất, vì thế có người tức giận nói.

“Chuyện của Cơ Hạo Thiên, chúng ta không biết, nếu như biết như thế, sao có thể làm như vậy?”

Pháp Giác cười lạnh một tiếng, nói.

“Một câu không biết, là có thể che đậy những tội nghiệt mà mình phạm phải sao? Các ngươi cảm thấy may mắn, trận chiến Chương Hà người thất bại là các ngươi, nếu như các ngươi chiến thắng, Đại Chu sẽ hủy diệt, tương lai chân tướng ở đây bại lộ, các ngươi nên đối mặt với Cơ Hạo Thiên như thế nào? Các ngươi nên giải thích như thế nào với người đời?”

Mọi người liên tục lên án, khiến cho Tiên Môn có chút không chịu nổi. Tại sao chỉ trong chớp mắt, bọn họ đã trở thành thủ phạm cầm đầu rồi. Có người đứng ra nói.

“Chuyện này, cho dù là Tiên Môn sai, nhưng các ngươi cũng không xứng chỉ trích Tiên Môn!”

Trong Ma Tông có lão ma âm dương quái khí.

“Loại người vong ân phụ nghĩa như các ngươi, sẽ bị người thiên hạ trừng phạt!”

Lời nói này, trong quá khứ Tiên Môn từng dùng để nói Ma Tông, bây giờ nguyên vẹn không thiếu từ nào được trả về, khiến cho không ít người cảm thấy sảng khoái.

“Thật là nực cười, Cơ Hạo Thiên làm như thế, lẽ nào là chúng ta yêu cầu sao? Nếu như hắn ta không muốn, hắn ta hoàn toàn có thể không làm như thế!”

Có người bởi vì tức giận, có chút mất đi lý trí nói.

“Đúng thế, nếu như Cơ Hạo Thiên không làm như thế, làm gì có chỗ cho ngươi bây giờ nói linh tinh, ngươi đã sớm chết ở trong miệng quái vật, biến mất ở trên thế giới này rồi!”

Tiếng tranh cãi, vẫn luôn không ngừng.

Một khi chân tướng mọi chuyện được phơi bày, lập tức đã khơi dậy sóng lớn ngập trời. Khiến cho cảm xúc trong lòng mọi người, trong chớp mắt đã đồng loạt dâng trào.

Chỉ có điều, Tiên Môn từ trước đến nay vẫn luôn giỏi dùng công phu miệng, thích lấy nhân nghĩa đạo đức ra để nói nất, rõ ràng đã rơi xuống thế hạ phong. Đây là thời khắc nhếch nhác nhất của bọn họ.

Bởi vì bọn họ đúng thật là không có đạo lý, không đứng vững được chân.

Rất nhiều người bị nói đến á khẩu không nói được nên lời, trong lòng vừa xấu hổ, vừa tuyệt vọng, bọn họ vô cùng khát vọng có người có thể giải vây cho bọn họ, sau đó đúng thật đã xuất hiện một người.

“Không cần phải tranh luận nữa.”

Có người lên tiếng. Tất cả mọi người đều nhìn sang. Phát hiện người nói là Diệp Ninh.

Ma Tông và Phật Môn đương nhiên sẽ ngậm miệng.

Đám người Tiên Môn không thể tin được.

Bọn họ không ngờ được, thế mà Diệp Ninh lại nói đỡ cho bọn họ. Điều này khiến cho bọn họ cảm thấy có chút thần kỳ.

Nhưng mà Diệp Ninh hoàn toàn không có ý định nói đỡ cho bọn họ.

“Đúng sai công tội, sẽ tự có người đời đánh giá, chuyện ngày hôm nay, đã được định trước là sẽ truyền ra ngoài, định luận như thế nào, sẽ có người thiên hạ quyết định, ngươi nói không tính, ta nói cũng không tính, vì thế, không cần phải tranh luận nữa.”

Trong đôi mắt Diệp Ninh lóe lên một tia sắc bén…

“Chuyện này thay vì tranh luận, còn không bằng nghĩ đến chính sự, các hạ không giải thích, những hành động hôm nay mình làm!”

Diệp Ninh nhìn chằm chằm Xà Vương.

Đám người lập tức bừng tỉnh.

Bọn họ nhanh chóng dùng ánh mắt không mất thiện cảm nhìn qua đó.

Bọn họ giống như tỉnh lại từ trong mơ, hôm nay không phải là lúc cãi nhau. Thần sắc Xà Vương hơi thay đổi, nhìn về phía Diệp Ninh, hỏi.

“Các hạ là ai?”

Có người nào đó nói.

“Giám Chính Viện giám sát, Diệp Ninh.”

Nghe xong, trong lòng Xà Vương hơi động.

“Ngươi chính là Diệp Ninh!?”

Danh tiếng của Diệp Ninh, Xà Vương đã sớm nghe như sét đánh bên tai.

Trong một khoảng thời gian ngắn, đã trở nên vô cùng nổi tiếng.

Có thể được coi là chủ nhân may mắn, thế mà lại có thể khiến cho Đại Chu đang hấp hối cứng rắn cứu lại. Không chỉ như thế, còn áp chế mười ba tông Tiên Môn.

Diệp Ninh, đã sớm là kẻ địch đứng đầu trong lòng Yêu tộc. Không ngờ được, thế mà hôm nay lại gặp mặt ở trong tình huống này. Diệp Ninh nhìn Xà Vương thật sâu.

“Cho dù ngọn núi hình người này là Cơ Hạo Thiên, cho dù Tiên Môn đúng là phạm sai lầm, nhưng chuyện này cũng không phải lý do để các hạ có thể phá hủy phong ấn!”

Đám người nhao nhao gật đầu.

Khoảnh khắc này, cho dù là Tiên Môn, cũng có chút ý cùng chung mối thù. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Xà Vương.

Dường như lúc nào cũng có khả năng sẽ ra tay với Xà Vuong.

Đám người liên thủ mang đến áp lực cực lớn, nhưng Xà Vương lại không sợ, hắn ta vẫn như trước lắc đầu nói.

“Ta nói lại một lần nữa, ta không có ý phá hoại phong ấn, ta chỉ là muốn làm yếu đi một phần sức mạnh của phong ấn, cởi bỏ sự trói buộc của mười vạn ngọn núi, khiến cho tộc ta lấy lại được tự do mà thôi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!