Diệp Ninh lắc đầu.
“Hướng đến tự do không hề sai, sai là ở phương thức, ngươi làm suy yếu phong ấn, đây là đang phạm sai lầm nghiêm trọng, tính nghiêm trọng của hắc ám xâm nhập so với ngươi nghĩ còn nghiêm trọng hơn nhiều, hành động ngày hôm nay của ngươi, có lẽ sẽ gieo xuống mầm họa khiến cho toàn bộ thế giới hủy diệt!”
Những lời Diệp Ninh nói, chính là sự thật, không có một chút khoa trương nào.
Nhưng Xà Vương hoàn toàn không tin, cái gì mà thế giới hủy diệt sắp đến rồi, hắn ta cười lạnh một tiếng, nói.
“Đừng mơ lấy loại lời nói này để lừa dối ta, hơn nữa, cho dù là thế giới hủy diệt thì sao? Muốn chết cũng là mọi người cùng chết, tộc ta trầm luân nhiều năm như thế, nếu như còn không phục hưng nữa, vậy thì thà cứ bị xóa bỏ như thế còn hơn!”
Nói đến đây, Xà Vương đã có chút mùi vị cuồng loạn rồi.
Diệp Ninh biết, Xà Vương đã hoàn toàn bị thù hạn và khát vọng đối với tự do che mờ hai mắt, lúc này nói cái gì cũng đều là vô dụng. Hắn bỏ qua chủ đề này, nhìn về phía ngọn núi hình người đang run rẩy.
“Ngươi, đã làm gì ông ấy?”
Làm cái gì?
Xà Vương nhìn đám người Tiên Môn một chút, nói.
“Chẳng qua chỉ là phóng đại một chút những chuyện mà bọn họ từng làm mà thôi.”
“Ta nói đại Chu hủy diệt, hoàng thất bị Tiên Môn chém giết, còn nói bách tính máu chảy thành sông, thiên hạ đại loạn.”
“Chỉ như thế mà thôi.”
Đám người Tiên Môn vô cùng tức giận.
“Chỉ như thế mà thôi?”
Nói thì đơn giản.
Có người nghiến răng nghiến lợi nói.
“Ngươi đây là ngậm máu phun người!”
Xà Vương thờ ơ gật đầu, nói.
“Vậy thì làm sao? Chỉ cần Cơ Hạo Thiên tin, là được rồi, hơn nữa ta đây cũng không phải hoàn toàn nói dối, nếu không phải Diệp Ninh bất ngờ xuất hiện, bây giờ Đại Chu vốn dĩ cũng bị các ngươi tiêu diệt rồi, lẽ nào Tiên Môn sẽ bỏ qua cho huyết mạch hoàng thất sao?”
Câu nói này, đúng là khiến cho Tiên Môn không còn gì để cãi lại.
Bọn họ có thế nào cũng không thể không lương tâm nói, bản thân mình sẽ bỏ qua cho hoàng thất đúng không.
Điều này quá vớ vẩn rồi.
Nghĩ đến đây, bọn họ không kìm được liếc nhìn Diệp Ninh, thần sắc bất ngờ trở nên phức tạp.
Đổi một góc độ khác để nghĩ, nếu như không phải Diệp Ninh, bọn họ đúng thật là đã phạm sai lầm lớn. Chuyện này đúng thật là khiến cho người khác không ngờ được.
“Ngươi nói những chuyện này với Cơ Hạo Thiên?”
Diệp Ninh nhìn về phía ngọn núi hình người.
“Đúng thế, hơn nữa đây đã là lần thứ hai rồi.”
Xà Vương nhớ lại quá khứ, nói.
“Lần trước, ta đi khắp Cửu Châu, ghi lại hết tất cả sự bi thảm của Nhân gian, tàn nhẫn của Tiên Môn, rồi nói lại cho Cơ Hạo Thiên, lúc đó, hắn ta cũng run rẩy giống như lần này, chỉ là không nghiêm trọng như lúc này mà thôi, sau lần đó, phong ấn suy yếu đi rất nhiều.”
“Ta ý thức được, phương hướng của tộc ta là đúng, Cơ Hạo Thiên dùng thân thể dung nhập vào phong ấn, mặc dù tăng cường sức mạnh của phong ấn, nhưng mà cũng để lại sơ hở.”
“Bởi vì hắn ta không phải là vật chết, hắn là ta con người, con người chính là có hỉ nộ ái ố, có tình cảm, ta đưa hết tất cả mọi thứ của thế giới cho hắn ta xem, hắn ta sẽ đau lòng, cũng sẽ thương tâm, mỗi lần hắn ta đau lòng, đều sẽ khiến cho sức mạnh phong ấn suy yếu… Mà lần này, chính là cơ hội để tộc ta thoát khỏi giam cầm!”
Lời nói vừa dứt, đã nhìn thấy ngọn núi hình người, bất ngờ phát ra tiếng động lớn. Rắc rắc rắc!
Một vết nứt giống như mạng nhện, xuất hiện rồi!
Ngọn núi hình người run rẩy càng dữ đội hơn.
Có lẽ là bởi vì nghe được câu chuyện mà Xà Vương nói, mọi người nhìn ngọn núi hình người, giống như nhìn thấy linh hồn đang đau khổ giãy dụa vậy. Xà Vương nói đúng.
Nếu như là ngọn núi ban đầu, là thứ vô tình.
Nhưng Cơ Hạo Thiên là người có tình cảm, nếu như không phải như thế, cũng sẽ không tình nguyện hi sinh bản thân, dùng thân thể dung nhập vào phong ấn.
Sở dĩ con người vĩ đại, chính là bởi vì có tình.
Nếu như vô tình, thì không có gì vướng bận, không có hỉ nộ, cũng không có sự tức giận mà thân là một con người nên có, vậy thì có gì khác so với cây cỏ núi đá đâu.
Nhưng trong những cuộc tranh đấu đỉnh cao, người vô tình mới có thể sống được lâu hơn, người có tình ngược lại sẽ không có kết cục tốt đẹp. Bởi vì có tình, rất nhiều lúc đều là có khuyết điểm.
Ví dụ như Cơ Hạo Thiên.
Trong quá khứ, bước chân của Cơ Hạo Thiên đi khắp đất trời, chinh phục sông núi, thiên hạ vô địch. Không có người nào là đối thủ của ông ấy.
Nhưng mà bây giờ, lại có thể bị Yêu tộc lừa dối, lợi dụng. Đây là bởi vì trong lòng ông ấy có vướng bận.
Có điều cũng phải nói lại, nếu như thật sự trong lòng không có vướng vận, thì làm sao ông ấy có thể hóa thành ngọn núi hình người chứ?