“Phật Tử tự mình đi vào nguy hiểm, chúng ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Trên dưới chùa Đại Lôi Âm, cũng sẽ cùng đi chuyến này với Phật Tử!”
Đột nhiên Ma Tông và Phật Môn đều trở nên phấn khích.
Ánh mắt bọn họ kiên định, trong mắt lộ ra cảm xúc nhiệt huyết. Lần này, bọn họ tuyệt đối sẽ không để cho Diệp Ninh một mình chiến đấu! Bọn họ bị Diệp Ninh lây nhiễm rồi, nếu chết, vậy thì mọi người cùng chết! Tương lai của Nhân tộc, chúng ta cùng nhau gánh vác!
“Bọn họ…”
Đột nhiên đầu của đám người Tiên Môn cúi càng thấp hơn. Má của bọn họ đỏ bừng.
Nhìn Khô Đạo Nhân không chút do dự, lần đầu tiên bọn họ cảm thấy từ tận đáy lòng Tiên Môn không thể nào so sánh được. Điều này khiến cho bọn họ rất khó để ngẩng cao đầu.
Sự hào tình của Diệp Ninh, đâu chỉ lây nhiễm cho Ma Tông và Phật Môn, cho dù là Tiên Môn, thậm chí cũng có kích động muốn cùng sống cùng chết với Diệp Ninh. Nhưng mà, giữa bọn họ và Diệp Ninh, dù sao cũng vẫn là kẻ thù!
Nếu như Diệp Ninh là đệ tử Tiên Môn, hoặc là không có bất kỳ thù oán gì với người của Tiên Môn, thậm chí là thù oán ít một chút, bọ họ cũng có thể bỏ qua, bất chấp cùng liều với hắn.
Nhưng mà Diệp Ninh lại là đại địch sống chết của bọn họ. Trận chiến Chương Hà lúc trước, đã khiến cho bọn họ tổn hại lớn đến nguyên khí.
Lẽ nào bây giờ Tiên Môn phải đi theo bước chân của Diệp Ninh làm việc sao? Chuyện này cũng quá khó làm ngươi rồi!
Vì thế, trong lòng Tiên Môn vô cùng bối rối. Muốn nói cái gì đó, lại không nói ra được lời nào. Chỉ có thể cảm thấy vô cùng quẫn bách, vô cùng khó chịu.
Nhưng Diệp Ninh so với bọn họ còn khó chịu hơn.
“Các ngươi điên rồi sao?”
Hắn nhìn về phía Ma Tông và Phật Môn, trực tiếp lập tức nổi giận.
“Các ngươi tuyệt đối không được đi!”
Ta đi!
Lão tử sống cuộc sống thái bình lâu như thế, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội tốt để tìm chết.
Đám người xấu xa đâm sau lưng các ngươi, muốn làm hỏng chuyện tốt của ta đúng không? Ta phi!
Diệp Ninh tức giận nhìn bọn họ, nói.
“Ta chỉ cần một mình đi đến đó, các ngươi ai cũng không được đi theo!”
“Ta đi làm thuyết khách, một mình ta đi, mới thể hiện ra được thành ý, các ngươi nhiều người theo như thế, xin hỏi là đi đàm phán, hay là đi đánh nhau đây?”
“Đừng làm khó ta!”
Đôi mắt Khô Đạo Nhân ẩm ướt.
“Nhưng mà…”
Diệp Ninh lắc đầu, cắt ngang lời nói của Khô Đạo Nhân, nói.
“Ta biết tiền bối muốn nói cái gì, chẳng qua chỉ là lo lắng cho sự an toàn của ta.”
“Nhưng vào khoảnh khắc ta đưa ra quyết định này, ta đã quên đi sự an toàn cá nhân của mình rồi.”
“Hãy chết như một anh hùng, không thẹn với danh tiếng ở trên đời!”
“Nếu như ta thật sự chết ở trong mười vạn ngọn núi, xin mọi người, đừng bi thương, đừng tuyệt vọng, mọi người nhất định phải tiếp tục chiến đấu, Nhân tộc còn có tương lai!”
“Có lẽ ta chưa bao giờ rời đi, có lẽ có một ngày, ta sẽ quay trở lại giống như sấm chớp!”
Câu nói cuối cùng của Diệp Ninh, chắc chắn tràn ngập sự ám chỉ.
Nhưng mà không có người nào hiểu.
Phật Môn và Ma Tông, trong chớp mắt nước trào ra. Mà Tiên Môn đầu càng cúi thấp hơn.
Bọn họ cảm thấy hoàn toàn không ngẩng đầu lên được.
Sau đó không lâu, ở phong ấn của mười vạn ngọn núi, một đạo thân ảnh màu trắng lướt qua.
“Ta nhất định phải tìm hiểu rõ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”
Yêu Hoàng An Nhiên từng bước từng bước một đi vào, nàng ta vẫn luôn cảm thấy đã xảy ra chuyện lớn.
Lần này An Nhiên quay về, là có mục đích rõ ràng.
Chuyến đi ra bên ngoài này, bản ý của nàng ta rất đơn thuần, chỉ là muốn chứng minh bản thân, phá vỡ phong ấn, giải phóng Long tộc. Kết quả không ngờ được, thế mà lại trở thành “Yêu Hoàng bệ hạ lang thang bên ngoài”.
Ngươi nói thiên hạ rộng lớn, làm sao có thể trôi dạt đến trong tay Diệp Ninh chứ? Mới bắt đầu, An Nhiên có chút bức bối.
Nhưng mà sau này, ngược lại cảm thấy may mắn.
Nếu như không phải cơ duyên trùng hợp, gặp được Diệp Ninh, nàng ta làm sao có thể biết được nhiều chuyện như thế? Rốt cuộc chân tướng thời kỳ thượng cổ là cái gì?
Lúc trước Yêu tộc thật sự từng đối đãi với Nhân tộc tàn nhẫn như thế sao? Hắc ám xâm nhập có đáng sợ giống như những gì Nam Cung Lương Nhân nói không? Tin tức mà nàng tiếp nhận từ nhỏ, rốt cuộc có mấy phần thật, mấy phần giả?
An Nhiên là một người rất có khát khao theo đuổi kiến thức.
Hoặc là nói, thân là Yêu Hoàng, nàng ta không thể nào cho phép bản thân bị mơ hồ lừa gạt. Nàng ta chỉ muốn biết chân tướng.
Vì thế An Nhiên lựa chọn quay trở về mười vạn ngọn núi.
Nhưng mà trên đường đi, lại cảm ứng được núi Lưỡng Giới xảy ra chuyện lớn… Điều này càng khiến cho nàng ta bất an.
Trong mơ hồ An Nhiên có loại dự cảm, có lẽ chuyện này có liên quan đến Yêu tộc. Nàng ta nghĩ đến kế hoạch nào đó của Yêu tộc…