Vì thế vô cùng lo sợ.
“Ta nhất định phải tìm hiểu rõ tất cả mọi chuyện!”
An Nhiên hóa thành hình người, từng bước từng bước đi về phía trước.
Phía trước, vốn dĩ là vùng biển mênh mông, nhưng đúng vào lúc An Nhiên bước ra một bước đó, thì nhìn thấy sóng nước nổi lên, từng đạo gợn sóng lăn tăn lan tràn đến, lộ ra một thế giới hoang tàn đỏ nát, nhưng nhìn thấy lại cảnh tượng này, An Nhiên không hề chán ghét, ngược lại an tâm hơn.
Mười vạn ngọn núi có xấu như thế nào, đó cũng là nhà của Yêu tộc.
Nàng ta thân là Yêu Hoàng, không chịu sự khống chế của phong ấn, từng bước đi vào trong mười vạn ngọn núi. Nhìn lướt một vòng, phía trước núi lớn núi nhỏ liên tiếp nhau, giống như vô cùng vô tận.
Đây chính là mười vạn ngọn núi.
Mười vạn ngọn núi, có lớn có nhỏ, nhưng mà số lượng lại không ít!
Đúng vào khoảnh khắc An Nhiên bước chân vào bên trong, ít nhất có đến hàng trăm ánh mắt ác ý, đổ dồn về phía này. Nàng ta phóng ra khí tức của mình.
Vì thế những ánh mắt ác ý này lập tức tiêu tán sạch sẽ, mà chuyển thành một loại cảm giác nồng nhiệt người bên cạnh không thể nào hiểu được.
“Yêu Hoàng bệ hạ trở về rồi!”
Một giọng nói kinh hỉ, truyền ra ngoài. Yêu truyền Yêu.
Rất nhanh, trong toàn bộ mười vạn ngọn núi, bách thú gầm lên, không ngừng hoan hô. Đổi thành một người nhát gan đến đây, chỉ sợ rằng sẽ bị dọa cho sợ chết khiếp.
Nhưng An Nhiên đã sớm quen rồi, nàng ta bay về phía trước, trên đường ánh mắt lướt qua mười vạn ngọn núi, trong mắt dâng lên thần sắc bi ai. Lúc trước, nàng ta biết điều kiện của mười vạn ngọn núi rất khổ.
Nhưng lại không biết khổ như thế nào. Bởi vì không có cái gì để tham khảo.
Mà lần này, chuyến đi đến Cửu Châu, thành phố bên biển, vốn dĩ đã người đến người đi, buôn bán tấp nập, một mảnh cảnh tượng phồn hoa, điều này khiến cho nàng ta vô cùng cảm động.
Mười vạn ngọn núi, khắp nơi đều là đất khô, thỉnh thoảng có thực vật mọc lên, cũng là biến dáng cháy xém, không có bất kỳ cảm giác thẩm mỹ nào. Đất đai cằn cỗi, sát khí ngưng tụ, khắp nơi đều là sương khói mù mịt.
Đúng thật là một nơi rừng thiêng nước độc nghèo khổ.
“Điều này không công bằng!”
An Nhiên hít một hơi thật sâu.
Không cần biết thời kỳ thượng cổ như thế nào, Yêu tộc cũng không nên chịu tội ở đây, An Nhiên thân là Yêu Hoàng, nàng ta nhất định phải suy nghĩ cho Yêu tộc ở đây.
Thiên hạ rộng lớn như thế, nên có nơi cho Yêu tộc dung thân mới đúng.
Thân hình An Nhiên lóe lên, bay về phía đỉnh một ngọn núi lớn nhất cao nhất ở phía trước. Vừa mới đi đến, đã nghe thấy giọng nói ồm ồm.
“Bệ hạ đúng thật là lớn rồi, cánh cứng cáp rồi, thế mà lại bắt đầu tự ý chủ trương, ta còn cho rằng, lần này bệ hạ ra ngoài sẽ không quay về nữa, không ngờ được, thế mà còn biết đường về nhà…”
Người nói chuyện, chính là Ngưu Vương.
Ông ta khoanh tay, đứng ở bên rìa đỉnh núi, âm dương quái khí nói. Thấy vậy, An Nhiên khe khẽ lè lưỡi.
Trong lòng có chút xấu hổ.
Tuy trên danh nghĩa Yêu Vương là thủ hạ của An Nhiên, nhưng mà lại là trưởng bối nhìn nàng ta lớn lên, trong quá trình trưởng thành nên, đối với nàng ta rất tốt. Nói là quan hệ gia gia và cháu gái, vậy thì cũng không có bất kỳ vấn đề gì.
Trên thực tế không chỉ là Ngưu Vương, tất cả Yêu Vương đều là đối với An Nhiên như thế.
Có thể nói như thế này, sự trung thành của bọn họ đối với An Nhiên, không chỉ là phục tùng của Yêu Vương đối với Yêu Hoàng, mà còn là bảo vệ của trưởng bối đối với vãn bối. Lại tình huống này, ở trong lịch sử Yêu tộc khá hiếm gặp.
Bởi vì Yêu tộc từ trước đến nay vẫn luôn đều là đẳng cấp rõ ràng, nồng độ huyết mạch quyết định thực lực của bọn họ cao hay thấp, người thích hợp thì sống sót, chọn lọc tự nhiên không phải nói là không có tình cảm, mà là khá mờ nhạt.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Yêu tộc bị ép giam cầm ở nơi này, vô số năm tháng cùng chung sống, đã khiến cho bọn họ trở nên càng thêm có tình tập thể hơn. Nếu như không phải vì điều này, Yêu tộc cũng không thể nào tiếp tục đến bây giờ.
An Nhiên là hi vọng của Yêu tộc, có thiên tư phi phàm, thông minh lanh lợi, đương nhiên được các Yêu Vương yêu thích. Nên mới hình thành bầu không khí này.
“Ngưu gia gia, người đừng tức giận, con không phải là trở về rồi sao?”
An Nhiên xấu hổ thì xấu hổ, nhưng không sợ chút nào, nàng ta biết, Ngưu Yêu Vương từ trước đến này đều cưng chiều mình, vì thế lập tức cười cười ghé sát vào bên người cọ cọ, bàn tay nhỏ nắm lầy sừng của Ngưu Yêu Vương, nhẹ nhàng nói.
“Con sai rồi, con biết con không nên ra ngoài.”
An Nhiên vừa làm nũng, trong lòng Ngưu Yêu Vương gần như tan chảy, khuôn mặt già cưỡng ép nghiêm túc, trong chớp mắt đã sụp đổ, nhưng mà vẫn kiên quyết nói.
“Hừ, Yêu Hoàng bệ hạ cần gì phải xin lỗi, toàn bộ yêu tộc này đều là thuộc hạ của ngài, ngài muốn quyết định như thế nào, người khác cũng không thể chỉ trỏ ngài.