Diệp Ninh vừa mới quay trở về, đã giống như sét đánh giữa trời quang.
“Hồ ly của ta đâu? Mất rồi? Tại sao lại mất!”
Diệp Ninh mở to hai mắt.
Thể hiện có chút khó mà chấp nhận được.
Một con hồ ly đang bình thường, ta còn đang đợi trở về để vuốt ve nó. Kết quả thế mà chạy mất rồi?
Huyên Huyên còn đỡ, dù sao cũng từng trải qua chuyện này, có năng lực chấp nhận. Nhưng mà Mặc Ly, là thật sự đau lòng.
Dù sao mới bắt đầu là Mặc Ly tìm được con hồ ly này, trong lòng đã coi nó thành bạn bè của mình rồi. Vì thế có chút đau lòng nhìn xuống mũi giày của mình, nói.
“Ta cũng không biết, đợi đến khi ta quay trở lại thư phòng, đã phát hiện nó không còn ở đó nữa, lần này đi, không thấy quay trở lại…”
Nhìn dáng vẻ vô cùng đáng thương của Mặc Ly.
Diệp Ninh sờ sờ đầu Mặc Ly, đương nhiên sẽ không nhận tâm trách tội nàng, ngược lại an ủi nói.
“Không sao, thật ra chuyện này rất bình thường, dù sao nó còn chưa trưởng thành, dã tính khó thuần, chạy rồi thì chạy rồi thôi.”
Vẻ bề ngoài thì là an ủi, nhưng trên thực tế trong lòng Diệp Ninh cũng có chút không nỡ.
Cảm giác tay của con hồ ly nhỏ này, là thật sự rất tốt! Đáng tiếc.
Sau này không còn có cái gì để vuốt ve nữa.
“Ca, ca nói con hồ ly nhỏ này chạy ra ngoài, có khi nào sẽ gặp nguy hiểm không?”
Mặc Ly vô cùng lo lắng nói.
“Có khi nào sẽ bị người khác bắt không?”
Diệp Ninh theo bản năng muốn nói, không thể nào. Nhưng mà lời đến bên miệng, lại nuốt vào trong. Sắc mặt hắn hơi thay đổi.
Dường như cảm thấy chuyện này cũng không phải không có khả năng. Nguyên nhân rất đơn giản.
Ở đây không phải vùng hoang dã, mà là thành thị của Nhân tộc ở bên bờ Đông Hải.
Tuy quy mô của thành thị không lớn, nhưng cũng có mười mấy vạn người sinh sống, bởi vì nguyên nhân ở gần với biển, ở đây có hải cảng, mỗi ngày đều có rất nhiều khách thương đến đi tấp nập, nói là rồng cá lẫn lộn, cũng không khoa trương chút nào.
Hồ ly nhỏ cứ như thế chạy ra ngoài, có thể không có nguy hiểm sao?
Trong lòng Diệp Ninh đã sớm có phán đoán, cảm thấy con hồ ly nhỏ này có linh tính, rất nhanh sắp thành tinh rồi. Loại hồ ly nhỏ sắp thành tinh này, bị người khác phát hiện, vậy thì còn có đạo lý tha cho nó sao? Cho dù không phải yêu thú, lột da của nó, vậy thì cũng là rất có giá trị.
Đừng nói ở thời đại này, cho dù là kiếp trước của Diệp Ninh, lông hồ ly làm quần áo, túi xách, khăn quàng, cũng là rất được người khác yêu thích.
Mặc Ly không nói còn đỡ, vừa nói ra, Diệp Ninh cũng có chút do lắng.
Có điều, cuối cùng vẫn là nghĩ theo phương hướng tốt, dù sao hắn là trụ cột, nếu như quá bi quan, nhất định sẽ ảnh hưởng đến hai nha đầu này.
“Không đâu, hồ ly nhỏ có linh tính, người bình thường muốn bắt được nó sợ rằng cũng không dễ dàng như vậy.”
Ngoài miệng Diệp Ninh nói như thế.
Nhưng trong lòng lại có chút không lạc quan.
An Nhiên ở trong mắt của hắn, đó là kẻ ngốc đơn thuần. Nếu không lúc trước cũng sẽ không bị thương.
Nếu như thật sự bị người khác nhắm đến, với chỉ số IQ của con hồ ly ngóc đó, sợ rằng sẽ không đủ dùng.
“Vậy thì chúng ta ở đây đợi đi, vạn nhất hồ ly nhỏ tự mình tìm quay về thì sao?”
Mặc Ly tím lấy góc áo của Diệp Ninh, đôi mắt tràn ngập vẻ mong chờ nói.
Diệp Ninh cũng không nhẫn tâm đả kích tự tin của Mặc Ly, vì thế gật đầu.
Nhưng trong lòng lại không có quá nhiều hi vọng, theo cái nhìn của Diệp Ninh, có hai loại khả năng. Một là hồ ly chạy ra ngoài, không bị người nào chú ý đến, trực tiếp trở về vùng núi.
Chuyện này cũng không tính là xấu. Tự do mà.
Hai là bị người khác nhắm vào, đang đấu trí đấu dũng với người ta, hoặc là đã bị bắt lại rồi. Chuyện này đều không dễ nói.
Diệp Ninh thờ dài trong lòng.
“Ngươi nói con hồ ly ngốc như ngươi, vì sao lại chạy lung tung chứ? Ở chỗ ta bao ăn bao ở, không tốt sao?”
Nếu như An Nhiên biết được suy nghĩ ở trong lòng Diệp Ninh.
Không nói cái gì khác. Nhất định sẽ dựng lông: Quá đáng quá rồi. Bản tôn là Yêu Hoàng!
Thế mà ngươi lại nói ta là kẻ ngốc? Còn bao ăn bao ở? Sỉ nhục ai đó? Nhưng An Nhiên không hề biết điều này.
Lúc này An Nhiên, đang gấp gáp đi đường. Thời gian cứ như thế lặng lẽ trôi đi. Ngày thứ hai, buổi trưa.
Diệp Ninh đang nằm trên ghế bập bênh, Huyên Huyên cầm quạt, quạt cho hắn, Mặc Ly vừa học vừa làm, đấm chân cho hắn. Cảm nhận làn gió mặn của biển thổi qua.
Có người hầu hạ. Diệp Ninh rất khó nói là không thoải mái.
Loại ngày tháng phong kiến và cổ hủ này, chỉ có thể nói là mời tăng cường nỗ lực. Nhưng ba người bọn họ, cũng không có thoải mái như biểu hiện về ngoài. Trong lòng ít nhiều vẫn là có chút thất vọng.
Lại đợi thêm một ngày, hồ ly nhỏ vẫn là không quay về. Sợ rằng rất ít có hi vọng nữa.