Có điều Mặc Ly vẫn là muốn kiên trì, Diệp Ninh chỉ có thể để mặc nàng.
Có điều, hắn cũng nghĩ xong rồi, nếu như tối ngày mai, hồ ly vẫn chưa quay trở về, vậy thì cũng không quan tâm được nhiều như thế nữa, chỉ có thể rời khỏi đây.
Hắn vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm, không thể nào lãng phí quá nhiều thời gian ở đây. Hồ ly nhỏ mất rồi, tuy rất đáng tiếc.
Nhưng không thể ngăn cản con đường của Diệp Ninh. Dù sao hắn vẫn rất tỉnh táo, biết được chuyện tìm chết mới là chuyện quan trọng nhất của mình.
Chỉ cần chết, biến thành chí tôn vô địch không gì không thể của trời đất này. Con hồ ly ngốc đó còn có thể chạy đi đâu?
Sớm muộn gì cũng bắt ngươi lại.
Ra sức vuốt ve! Vuốt ve một trăm lần, một trăm lần!
Đúng vào lúc Diệp Ninh đang phàn nàn, An Nhiên đã đến bên rìa khu vực Cửu Châu! Đừng từ xa nhìn về phía Cửu Châu, trong mắt nàng ta lóe lên một tia phức tạp.
Vùng đất Cửu Châu, đó là nơi quan trọng nhất của trời đất này, sản vật phong phú, rừng vàng biển bạc. Nếu như Yêu tộc xuất thế, không tránh được việc quay trở lại Cửu Châu.
Nhưng nhiều năm như thế, Cửu Châu đã bị Nhân tộc chiếm đóng vững chắc, muốn quay trở lại, Nhân tộc nên đi đâu đây? Cũng không thể Nhân tộc và Yêu Tộc sinh sống hòa bình chứ?
Điều này rõ ràng là không thể nào.
Hắc ám xâm nhập ở ngay trước mắt, nhưng mà trận huyết chiến giữa Nhân tộc và Yêu tộc, sắp bùng nổ rồi. Hơn nữa tình huống trước mắt, dường như căn bản không tìm được phương pháp có thể giải quyết bình an vô sự.
Cho dù An Nhiên là Yêu Hoàng, nàng ta cũng không thể nào ra lệnh cưỡng ép Yêu tộc không đi vào Cửu Châu. Chỉ cần đi vào Cửu Châu, vậy thì nhất định là sẽ chém giết.
Một khi bắt đầu chém giết, sẽ không dừng lại được nữa. Những thứ này, nàng nhìn thấu hơn rất nhiều so với bất kỳ ai khác.
Vì thế, muốn đối phó với hắc ám xâm nhập, Yêu tộc và Nhân tộc, nhất định phải tạm thời buông bỏ thù hận. Nhưng mà buông bỏ thù hận, nói thì dễ dàng, làm thật sự quá quá khó rồi.
Nghĩ đến điều kiện mà đám người Đại Bằng Vương đưa ra, thế mà lại muốn để cho Diệp Ninh đi vào mười vạn ngọn núi để bàn? Chuyện này làm sao có thể.
Điều này hoàn toàn là ức hiếp người quá đáng!
Nghĩ đến đây, An Nhiên vô cùng bất lực.
Lần này đến tìm Diệp Ninh, thật ra nàng ta cũng là có chút ôm tâm lý may mắn. Ta đúng là không tìm được cách nào tốt, nhưng có lẽ Diệp Ninh có thể? Không phải đều nói hắn là người thông minh nhất của Nhân tộc sao?
Vậy thì xem xem rốt cuộc hắn thông minh đến mức nào? Thân hình An Nhiên lóe lên, đi vào trong Cửu Châu.
Vùng đấy Cửu Châu, trải qua vô số năm phát triển của Nhân tộc, khắp nơi đều tràn ngập nét quyết rũ thuộc về Nhân tộc. Nét quyến rũ này, đến từ bản thân Nhân tộc, tòa nhà của Nhân tộc, văn hóa của Nhân tộc cùng với nhiều thứ khác.
Nếu như nói không ngưỡng mộ, đó là giả.
Chỉ là, nếu như Yêu tộc muốn có được những thứ này, lẽ nào chỉ có thể thông qua cướp bóc và chém giết sao? An Nhiên rất mơ hồ, con đường của Yêu tộc, rốt cuộc là ở đâu?
Đúng vào lúc An Nhiên đang tâm sự trùng rùng, đột nhiên, sắc mặt nàng ta thay đổi. Lập tức dừng lại, đứng nguyên tại chỗ.
Nàng ta ngẩng đầu nhìn lên trời, trong đôi mắt lóe lên một tia không thể tin được.
“Đây là cái gì?”
An Nhiên cảm nhận được một cỗ khí cơ hùng vĩ đang dâng trào.
Tuy sông núi không có bất kỳ biến hóa nào, tuy mỗi một người, nhìn có vẻ đều đang làm chuyện của mình.
Nhưng mà một cỗ khí thế hùng vĩ, dời sông lấp biển, cuốn lấy toàn bộ Cửu Châu, đang dùng phương thức không thể nào tưởng tượng được dâng trào lên.
Tiên Môn, Ma Tông, Phật Môn…
Tất cả người thân thông từ Tiên Cảnh trở lên, cho dù là những người bế quan, thậm chí là tu sĩ bế chặt quan, vào lúc này cũng kinh động. Một cỗ biến hóa kinh thiên động địa, khiến cho bọn họ không thể không đứng dậy, đi ra ngoài, chấn động nhìn về phía bầu trời.
“Đây rốt cuộc là cái gì?”
Trong đất trời, ẩn chứa một cơn bão vô hình không nhìn thấy được. Hùng vĩ, mạnh mẽ, uy nghiêm, bao dung, vĩ đại…
Không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, chỉ là tất cả người đại thần thông, đều cảm nhận được bản thân mình dưới cỗ khí cơ đáng sợ này, vô cùng nhỏ bé.
“Lẽ nào…”
Diệp Ninh từ trên ghế bập bênh đứng dậy, ánh mắt cũng nhìn về phía bầu trời. Hắn có dự cảm.
Cỗ khí tức này, dường như có mối liên hạ nào đó với hắn, với toàn bộ Đại Chu. Điều này khiến cho Diệp Ninh không kìm được nhớ đến một chuyện.
Thời gian quay trở lại một khắc trước.
Kinh thành. Hoàng cung.
“Bẩm bệ hạ, Tần, Yên, Sở, Ngô, đều đã quyết định quy phục Đại Chu, tiếp theo đây bốn vị Vương sẽ ban chiếu thoái vị, từ bỏ Vương vị, dùng thân phận mang tội, đi đến trung ương… Ruộng đất, hộ tịch, quan lại bốn nước, sự vụ trên dưới, lớn nhỏ, toàn bộ đã đăng ký vào sách, tiếp theo sẽ cùng với bọn họ, cùng đến kinh thành… Mà thứ đến trước, là vương tỉ của bốn vị Vương!”