Đương nhiên, điều đó rất không đúng, cũng không cần thiết. Có chút việc lớn dùng vào việc nhỏ rồi.
Bây giờ phần mạnh mẽ nhất của ngọc tỷ truyền quốc, là trên người nó, đã mang theo hương vị một vài quy tắc. Giống như là một phần của thiên đạo vậy, dung nhập vào trong thân thể nó.
Chiếu thư dùng ngọc tỷ truyền quốc đóng dấu, đương nhiên cũng mang theo sức mạnh quy tắc, nếu như kháng chỉ, lập tức sẽ chịu phản phệ của quốc vận!
Vì thế, hoàng triều bất diệt được thành lập, trực tiếp khiến cho Đại Chu nhiều thêm một cường giả vô địch Cửu Châu, lại nhiều thêm một kiện đế khí lợi hại.
“Thiên Tử tức giận, xác chết trăm vạn, máu chảy ngàn dặm…”
Cơ Minh Nguyệt cảm nhận được sức mạnh dâng trào trong cơ thể mình, lúc này, nàng thật sự cảm nhận được bản thân có được một loại quyền lực đáng sợ. Không nòi đùa, nếu như bây giờ nàng ban một đạo chiếu thư, liệt mười ba tông Tiên Môn vào hàng tà ma ngoại đạo.
Vậy thì mười ba tông Tiên Môn ở Cửu Châu, nhất định là vô cùng khó khăn, lúc nào cũng bị quốc vận áp chế. Kết quả chỉ có một, đó chính là bị bức ép phải đi ra khỏi Cửu Châu!
Đương nhiên, Cơ Minh Nguyệt sẽ không làm như thế.
Nàng trở nê mạnh hơn, chân chính có được quyền lực không thể tưởng tượng, nhưng cũng chính bởi vì như thế, càng phải thận trọng từng bước một, tuyệt đối không thể làm dụng quyền lực. Nói ra cũng thật buồn cười, sau khi thật sự đi đến được bước này, trong lòng Cơ Minh Nguyệt không nghĩ đến chuyện lớn của quốc gia, mà là một người nào đó khiến nàng vừa yêu vừa hận.
“Nếu như thật sự ban một đạo thánh chỉ cho tên xấu xa kia, để cho hắn thành thành thật thật nuôi con cho trẫm, hắn sẽ không có ý kiến gì đúng không?”
Suy nghĩ của nàng ít nhiều gì cũng có chút độc đáo.
Bên phía Đại Chu, điên cuồng vui mừng.
Nhưng mười ba tông Tiên Môn, lại là tĩnh mịch. Tĩnh mịch trước nay chưa từng có!
Lần trước, đại chiến Chương Hà, chiến lực của Tiên Môn bị tổn thương, tử thương thảm trọng, sau khi các tông trở về, có thể nói là tiếng khóc ngập trời, một mảnh giai điệu bi thảm.
Nhưng tốt xấu gì cũng có một chút động tĩnh!
Nhưng mà lần này, Tiên Môn chưa từng phải chịu đả kích gì, lại im lặng giống như một hòn đá vậy. Cũng không biết qua bao lâu, mới có người mệt mỏi nói một câu.
“Sau này Tiên Môn còn có khả năng chí cao vô thượng sao?”
Trong một thời gian dài không có người nào đưa ra một đáp án chắc chắn. Bởi vì quá khó rồi.
Trong quá khứ, Tiên đạo cũng thế, Ma đạo cũng được, thậm chí là Nho đạo… Đều là ngươi xuống đài ta lên đài… Mỗi bên đều có huy hoàng, cũng có lúc khó khăn.
Đây là một loại quy tắc vận hành nào đó của đất trời. Có hưng thịnh nhất định sẽ có suy tàn.
Đại Chu cũng ở trong quy tắc này.
Nhưng mà bây giờ, thế mà Đại Chu lại phá vỡ loại quy tắc này, bắt đầu từ một vương triều bình thường, biến hóa thành hoàng triều bất diệt.
Hai chữ “bất diệt” này, đã ban cho Đại Chu vô số sức sống.
Điều này đại biểu Đại Chu đã tự mình nắm giữ một phần sức mạnh quy tắc rồi. Không còn là sâu kiến bên dưới quy tắc này.
Điều này lập tức khiến cho Tiên Môn trở nên bối rối.
Bọn họ không sợ đánh giá thấp, nếu như kẻ địch đủ mạnh, bọn họ cũng tình nguyện quy phục. Trong lịch sử loại chuyện này bọn họ từng làm rất nhiều.
Nhưng bọn họ sẽ không mất đi dã tâm, bọn họ sẽ chờ đợi cơ hội, đời này sang đời khác, đợi đến khi có một thời cơ trỗi dậy. Tiên Môn chính là như thế, Ma Tông cũn là như vậy.
Thậm chí Phật Môn vừa mới xuất hiện, cũng có loại suy nghĩ này. Đây là bản tính, không có gì đáng trách.
Nhưng nếu Đại Chu đã là bất diệt, bọn họ còn có cơ hội sao?
Có trời mới biết cái thứ hoàng triều bất diệt này có thể tồn tại bao lâu, lẽ bào cả đời này bọn họ đều phải sống dưới cái bóng của Đại Chu sao? Điều này thật sự khiến cho bọn họ quá tuyệt vọng.
Đặc biệt điều tuyệt vọng nhất đó là, Tiên Môn còn là kẻ địch của Đại Chu, mà Ma Tông, Phật Môn, những đối thủ cạnh tranh này, đã sớm có mối quan hệ không rõ ràng với Đại Chu rồi.
Trong quá khứ còn có thể nói là đôi bên cùng có lợi.
Bây giờ xem ra, hoàn toàn chính là ôm được cái đùi lớn Đại Chu!
“Nếu như chúng ta tập hợp toàn bộ sức mạnh của Tiên đạo, có khi nào cũng sẽ có giá trị nhất định không?”
Có người hỏi.
Người này rất cẩn thận lên tiếng hỏi.
Người này hỏi có giá trị nhất định không, mà không phải là tập hợp toàn bộ sức mạnh Tiên đạo để làm cái gì. Điều này nói rõ sự chột dạ của họ.
Người này cũng không cảm thấy tập hợp sức mạnh của toàn bộ Tiên đạo thì có thể đối kháng với Đại Chu, hoặc là cưỡng ép chấm dứt quá trình Đại Chu biến hóa thành hoàng triều bất diệt. Hắn ta chỉ là muốn cho phía bên mình nhìn có vẻ mạnh mẽ một chút, đừng có yếu ớt như thế.
Nhưng giọng nói trả lời hắn ta khiến cho người này rơi vào trong tuyệt vọng.