Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 876: CHƯƠNG 876: SÔNG NÚI BÌNH YÊN, XIN HOÀNG TỔ YÊN TÂM!

“Ngươi chắc chắn chúng ta còn có thể tập hợp được toàn bộ sức mạnh Tiên đạo sao? Trong quá khứ, mười ba tông Tiên Môn đúng là có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đối với Tiên đạo, loại Tiên Môn vừa và nhỏ, không thể không phục tùng chúng ta, Tiên Môn cỡ lớn, cũng nhất định phải nể mặt chúng ta, các gia tộc tu tiên, tán tu, thì không cần nhắc đến nữa… Nhưng đó là quá khứ! Bây giờ Đại Chu đã biến hóa thành hoàng triều bất diệt rồi, ngươi cảm thấy những người khác sẽ còn quan tâm mười ba tông Tiên Môn sao? Đạo lý ở dưới cây lớn thì hưởng bóng mát, không có ai hiểu hơn so với chúng ta!”

Người nói là một lão nhân râu tóc bạc phơ. Ông ta nhìn ra hiện thực đẫm máu.

Lúc này, chỉ sợ rằng đã có vô số người đang đi trên con đường đến đầu nhập vào triều đình Đại Chu rồi đi? Vốn dĩ, sau khi thua ở trận chiến Chương Hà, Đại Chu đã không ngừng thu hút các tu sĩ Tiên Môn.

Những điều này bọn họ đều nhìn vào trong mắt, nhưng không thể làm gì được.

Bởi vì Đại Chu là một quốc gia, là một hoàng triều, mà không phải là một tông phái. Đại Chu và Tiên Môn không tồn tại tranh chấp chính thống gì cả.

Ma tu, Tiên tu, đều như thế, đều có thể trở thành đao kiếm trong tay của Đại Chu. Nếu cần thiết, Đại Chu còn sẽ bổ nhiệm chức quan.

Trong quá khứ, chức quan của Đại Chu không đáng tiền.

Nhưng mà bây giờ rõ ràng không phải như thế nữa.

Dường như Tiên Môn đã có thể nhìn thấy cảnh tượng, trong tương lai, tùy tiện một Huyện Lệnh của Đại Chu, cũng dám mắng mỏ cường giả Tiên Môn rồi. Điều này khiến cho bọn họ cảm thấy bức bối.

“Cũng được, thu dọn một chút đi, phái sứ giả đến kinh thành, mang theo lễ vật, chúc mừng Đại Chu biến hóa thành hoàng triều bất diệt, mang theo những bảo vật cùng với thiên tài địa bảo mà lúc trước chúng ta lấy của Đại Chu, gấp đôi… không, gấp ba! Gấp ba lần trả lại cho Đại Chu!”

Cuối cùng có người thông minh lựa chọn biết thời thế, nói.

“Cúi đầu với hoàng triều bất diệt, không mất mặt.”

Mây gió thiên hạ đang thay đổi. Tất cả mọi thứ đều đã khác.

Cho dù là An Nhiên đang rất bức bối, cũng là như thế. Nàng ta ý thức được hoàng triều bất diệt đã được thành lập, đối với Yêu tộc mà nói nhất định sẽ sinh ra ảnh hưởng cực lớn.

Giành lại Cửu Châu? Nhất thời nàng ta trở nên mơ hồ.

Yêu tộc sắp ra khỏi núi rồi, kết quả con đường về nhà, thế mà lại bị chặn đứng, vì thế vốn dĩ trong lòng nàng ta đã cảm thấy không nên trách Diệp Ninh, lại lần nữa cảm thấy, điều này hoàn toàn là lỗi của Diệp Ninh.

“Nếu như không phải là ngươi, Đại Chu làm sao có thể đi đến được bước này? Hoàng triều bất diệt gì đó này, rốt cuộc là thứ gì!”

Cuối cùng An Nhiên cũng đến gần thành thị của Nhân tộc, nàng ta lắc mình một cái, lại lần nữa biến thành một con hồ ly trách.

Vì thế, không có gì bất ngờ xuất hiện ở trong sân.

“Tiểu Bạch trở về rồi!”

Mặc Ly đang hoan hô.

Diệp Ninh đứng lên, có chút kinh ngạc.

An Nhiên nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười. Sau đó thì phát hiện…

Mình bị An Nhiên nhấc lên.

“Con hồ ly ngốc nhà ngươi, còn biết quay trở về?”

Diệp Ninh không có sắc mặt tốt.

Con hồ ly ngốc này, đúng thật là không khiến cho người khác bớt lo lắng.

Hắn chân trước vừa đi, thế mà nó cũng đi theo rời khỏi đây.

Có điều nhìn bộ lông mềm mại của hồ ly, Diệp Ninh không nhịn được nuốt nước bọt, xắn ống tay áo lên, đưa tay ra. An Nhiên cũng không có sắc mặt tốt.

“Tên xấu xa này, lại làm như thế với ta!?”

Nàng ta rất tức giận.

An Nhiên cảm thấy con người Diệp Ninh, đúng thật là cố ý.

Lần trước đã rất không cho nàng ta thể diện rồi, nhấc An Nhiên lên, thế mà lần này cũng lại như thế. Ta là Yêu Hoàng!

Sự tồn tại chí cao vô thượng của Yêu tộc!

Ngươi làm như thế với ta, ta không cần thể diện sao?

An Nhiên bị túm lấy phần sau gáy nhấc lên, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng sỉ nhục. Vẫn may…

Vẫn may ở đây không có người quen nhìn thấy, nếu không đúng là xấu hổ.

Có điều, phản ứng của nàng ta không kịch liệt như lần đầu tiên, đây là bởi vì nguyên nhân đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Trước khi đến đây, nàng ta đã nghĩ đến, có khả năng bản thân sẽ gặp phải đãi ngộ này.

Nhưng dù sao là có mục đích khác, nhất định vẫn là phải trả giá một chút Có điều thù này, dù sao bản Hoàng nớ kỹ rồi!

Đúng vào lúc An Nhiên đã độc ác lên kế hoạch sau này nên báo thù Diệp Ninh như thế nào, một bàn tay lớn ấm áp, thuận theo đầu của nàng ta, trực tiếp vuốt xuống tận đuôi.

Kỹ thuật rất thành thục, còn có chút dùng lực.

Nhưng càng nhiều hơn, vẫn là cảm giác sỉ nhục dâng lên từ tận đáy lòng.

“Ngươi lại như thế!”

Trong chớp mắt mặt của nàng ta đỏ lên.

Cũng còn may là bản thể, có lông che giấu, không nhìn ra cái gì. Nhưng An Nhiên nhe nanh múa vuốt, điên cuồng giãy dụa. Bản Hoàng sai rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!