Bản Hoàng và tên xấu xa này không thể nào chung sống hòa bình được. Hôm nay bản Hoàng và hắn, nhất định phải phân ra sống chết!
Nhưng mà đúng vào lúc này, trong đầu nàng ta lại bị đập một cái.
“Nằm yên!”
Giọng nói của Diệp Ninh rất nghiêm túc.
An Nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Diệp Ninh cau mày thật chặt, cùng với trong đôi mắt xuất hiện một tia lo lắng. Đồng thời, Diệp Ninh cũng không vuốt ve An Nhiên nữa.
Điều này khiến cho nàng ta theo bản năng dừng động tác lại, trong lòng cảm thấy có chút kinh ngạc.
“Tại sao lại bị thương rồi?”
Diệp Ninh phát hiện thương thế trên người An Nhiên.
Vốn dĩ Diệp Ninh có tâm tư vuốt ve An Nhiên cho sướng, nhưng trong chớp mắt đã bị cảm xúc căng thẳng thay thế. Loại cảm xúc này, người nuôi thú cưng nhất định sẽ biết.
Đặc biệt là người lần đầu tiên nuôi thú cưng, càng là dễ dàng như vậy nhất. Nhìn thấy thú cưng bị thương, sẽ sinh ra lo lắng.
Diệp Ninh nhìn thấy trên người An Nhiên có vết máu, mới có loại thay đổi này. Ở trong lòng hắn, An Nhiên đã là thú cưng của hắn rồi.
Không nói cái khác, chỉ dựa vào một điểm nó chạy ra ngoài rồi còn có thể tự mình tìm về, đã nói rõ duyên phận này.
Hơn nữa, An Nhiên thật sự là vuốt ve quá thích rồi, loại hồ ly đẳng cấp này, tuyệt đối là hiếm thấy trong thiên hạ, Diệp Ninh dự định trở về tìm tư liệu, nghiên cứu một chút đây rốt cuộc là giống hồ ly nào.
Vì thế, An Nhiên làm sao có thể xảy ra chuyện?
“Vì sao Tiểu Bạch lại bị thương rồi?”
Mặc Ly cúi người qua, nhìn thấy cảnh tượng này, cũng là kinh ngạc.
“Tiểu Bạch?”
Khóe miệng An Nhiên giật giật.
Cái tên đáng chết này… Không phải là đang nói ta đó chứ? Không phải chứ không phải chứ?
Nhưng nhìn ánh mắt của mọi người, nàng ta bi ai phát hiện, hình như đúng thật là đang nói nàng ta. An Nhiên vô cùng kháng cự cái tên này.
Chuẩn xác mà nói, cái này cũng gọi là tên?
Ta trắng thì ngươi gọi là ta là Tiểu Bạch, vậy nếu như ta đen thì sao, có phải là ngươi sẽ gọi là ta là Tiểu Hắc không? Còn có thể qua loa chiếu lệ thêm chút nữa không hả?
Ta là Yêu Hoàng!
Nhưng điều này con người sẽ không nghe theo nàng ta.
An Nhiên cũng không giãy dụa cái gì, tạm thời nhẫn nại chịu đựng, bởi vì nàng ta biết, mọi người đều đang quan tâm mình. Loại lo lắng phát ra từ tận đáy lòng đó, là không giả tạo được.
Điều này khiến cho trong lòng An Nhiên sinh ra một cỗ ấm áp, nhưng càng nhiều hơn là phức tạp. Nhân tộc thật sự vẫn còn người lương thiện.
Nếu như Yêu tộc thật sự khai chiến với Nhân tộc, vậy thì những người vô tội này, nên sắp xếp như thế nào? Nàng ta có chút mơ hồ.
Từ trước đến nay, người quan tâm nàng ta có rất nhiều, có điều đều là Yêu tộc. Được Nhân tộc quan tâm, tuyệt đối là thể nghiệm vừa mới mẻ vừa cổ quái.
“Ta đoán rằng, có lẽ suy đoán lúc trước của chúng ta là thật rồi.”
Diệp Ninh suy nghĩ một chút, nói.
“Suy đoán?”
An Nhiên lẩm bẩm trong lòng, có chút tò mò.
Lúc ta không ở đây các ngươi đã suy nghĩ cái gì rồi?
“Tiểu Bạch thật sự bị người khác bắt đi?”
Khuôn mặt xinh đẹp của Mặc Ly tái nhợt.
“Tám phần là như thế.”
Diệp Ninh gật đầu, hắn nhìn thương thế trên người hồ ly, thuận lý thành chương suy luận ra điều này.
“Ở đây là trung tâm thành thị, lúc trước nó chạy ra ngoài, hoặc là quay trở về núi, hoặc là đi lang thang ở trong thành, nếu như bây giờ nó đã quay trở về, nói rõ nó nhất định không quay trở về trong núi, vậy thì chỉ có một khả năng… Sau khi ra ngoài, bị người khác bắt, nhằm vào bộ lông của nó, hoặc là ngoại hình, tóm lại, mưu đồ lấy thứ gì đó trên người nó để kiếm lợi.”
“Vì thế đương nhiên sẽ giam nó lại, chỉ có điều từ trước đến nay hồ ly đều khá thông minh, có lẽ là tìm được cơ hội, chạy trốn ra ngoài, sau đó thuận theo mùi hương tìm đến chúng ta.”
“Những thương thế này, có lẽ là xuất hiện trong quá trình chạy trốn ra ngoài.”
Diệp Ninh suy luận đơn giản. An Nhiên khinh thường giễu cợt.
“Bản Hoàng làm sao có thể bị người khác bắt giữ? Còn dám nhằm vào lông của ta? Nực cười, bản Hoàng không đốt hắn ta thành tro? Còn nói cái gì mà ta thuận theo mùi hương tìm quay trở về, đến mức đó sao? Cho dù ngươi hóa thành tro ta cũng nhận ra ngươi.”
An Nhiên không ngừng lẩm bẩm trong lòng.
Dù sao cũng không thể nói ra ngoài, thông qua loại phương thức oán thầm này, để hạ thấp Diệp Ninh một chút. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tâm tư của nàng ta đã bị cắt ngang giữa chừng.
Bởi vì đột nhiên thân thể nàng ta bị nhấc lên, đợi đến lúc khi nàng ta phản ứng lại, đã rơi vào một vòng tay ấm áp. Diệp Ninh ôm An Nhiên ở trong lòng, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nàng ta, nói.
“Sau này đừng chạy lung tung nữa, lòng người khó đoán, nếu như gặp phải người khẩu vị xảo trá, nấu ngươi lên rồi ăn cũng là có khả năng.”
An Nhiên hừ lạnh trong lòng.