Những lời nói này của Liễu Thận, khiến cho mọi người đổ mồ hôi lạnh. Mọi người vội vàng chắp tay nói.
“Đại nhân dạy bảo rất đúng!”
Bọn họ là người, là người thì dễ dàng bị dao động cảm xúc. Hoàng triều bất diệt được thành lập, khiến cho có không ít người bắt đầu phiêu.
Sinh ra một loại cảm giác công đức viên mãn. Nói thật mới bắt đầu Liễu Thận cũng là như thế.
Nhưng ông ấy rất nhanh đã tỉnh lại.
Vào thời khắc quan trọng, Đại Chu biến hóa thành hoàng triều bất diệt, đây là chuyện tốt đưa than trong trời tuyết (ý chỉ giúp đỡ kịp thời), mang đến cho Đại Chu tăng thêm một con át chủ bài. Nhưng điều này không đại biểu có thể kê cao gối yên tâm ngủ.
Thân là Thừa Tướng, ông ấy nhất định phải giữ bình tình, hơn nữa truyền sự bình tĩnh này ra ngoài.
Nhìn mọi người cảnh giác, Liễu Thận khẽ gật đầu, sau đó đi lên phía trước, đi đến vị trí phía sau Cơ Minh Nguyệt một bước.
“Bệ hạ, lễ quan đã chuẩn bị xong rồi, đến lúc đi bái kiến Hoàng Tổ rồi!”
Cơ Minh Nguyệt gật đầu.
Mọi người nói chuyện, nàng nghe thấy rồi. Nhưng không có quá nhiều cảm giác. Bởi vì đối với nàng mà nói, bây giờ thân phận của nàng đã thay đổi, là mẫu thân của đứa trẻ, cũng là Diệp Ninh…
Tóm lại, Cơ Minh Nguyệt có một vạn lý do, bảo vệ thế giới này.
Nếu như hắc ám xâm nhập thật sự đến, bất luận như thế nào, nàng đều phải bỏ ra mọi giá. Chỉ có điều lần này, hoàn toàn khác với quá khứ.
Trong quá khứ nàng chỉ có thể nhìn Diệp Ninh thể hiện.
Cho dù là trong lòng vô cùng lo lắng, ruột gan đứt đoạn, nhưng mà nàng cũng không giúp được Diệp Ninh cái gì. Tuy là đế vương, nhưng mà về mặt thực lực, căn bản không đủ dùng.
Nhưng bây giờ đã khác, nếu như hắc ám xâm nhập thật sự đến, nàng sẽ không để cho Diệp Minh một mình đối mặt nữa, nàng sẽ không hề do dự, đứng ở bên cạnh Diệp Ninh.
Cũng chính là nói, Cơ Minh Nguyệt đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
“Khởi hành.”
Nàng hít một hơi thật sâu, dẫn theo mọi người, đi vào vùng đất phong ấn. Quả nhiên vùng đất phong ấn khiến cho mọi người kinh ngạc.
Nhưng cũng không có quá quan tâm, lúc trước những tin tức mà Diệp Ninh truyền về rất chi tiết, bọn họ biết vùng đất phong ấn có dáng vẻ như thế nào.
Sau đó tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng trước mắt tối đen, đợi đến khi tỉnh táo lại, mọi người đã bước vào trong một không gian độc lập. Mọi người ngẩng đầu, nhìn thấy một ngọn núi hình người.
Ngọn núi hình người, có cắm một thanh bảo kiếm
“Kiếm Phương Chính!”
Đột nhiên con ngươi của Liễu Thận co rút lại.
“Đúng rồi, chính là ở đây, kiếm Phương Chính là bội kiếm của Đại Tông Sư, cũng chính là nói, ngọn núi hình người này, chính là Hoàng Tổ!”
Hoàng Tổ!
Cơ Hạo Thiên!
Chí tôn khai quốc của Đại Chu!
Thân là người Chu, đương nhiên không tránh được khỏi ảnh hưởng của Cơ Hạo Thiên, vị Thiên Tử truyền kỳ này, ở trong lòng của mọi người, có một địa vị đặc biệt, cũng không biết bao nhiêu người sùng bái ông ấy.
Đặc biệt là sau khi biết những chuyện vĩ đại mà Cơ Hạo Thiên làm, càng là sinh ra lòng kính ngưỡng vô tận đối với vị đế vương nhân từ, bác ái, rộng lượng.
“Bái kiến Hoàng Tổ!”
Tất cả mọi người đều quỳ xuống. Đây là lễ tiết tối thiếu nên có của bọn họ.
Bọn họ nhất định phải thể hiện ra tự tôn kính của bản thân trước mặt Cơ Hạo Thiên. Cơ Minh Nguyệt cũng cúi đầu bái.
Hốc mắt của nàng ẩm ướt, nhưng mà lại cưỡng ép khiến cho bản thân không rơi vào trong cảm xúc thương cảm. Bởi vì nàng còn có con.
Quá thương cảm, nhất định không phải là một chuyện tốt đối với con. Làm mẹ phải mạnh mẽ.
Nàng rất nhanh đứng dậy, ra lệnh nói.
“Bắt đầu đi.”
Đây là một điển lễ tế tự long trọng.
Lễ quan bắt đầu chuẩn bị.
Trôi qua ba canh giờ, mới hoàn tất việc sắp xếp.
Sau này, dựa theo lễ tiết nghiêm ngặt của Đại Chu, bắt đầu tiến hành một nghi thức.
Hương được đốt lên, giữa không trung bốc lên làn khói. Cơ Minh Nguyệt bước lên phía trước một bước, cúi người bái.
“Thiên Tử Đại Chu Cơ Minh Nguyệt, bái kiến Hoàng Tổ, từ khi Hoàng Tổ tay cầm kiếm dài ba thước, lập nước đến nay, Đại Chu ta mưa gió vạn năm, từng bước lên đỉnh cao, cũng từng rơi xuống đáy vực, nhưng mà hôm nay, tất cả đều đã trở thành lịch sử, Đại Chu đã biến hóa trở thành hoàng triều bất diệt… Con cháu bất hiếu, biết được Hoàng Tổ ở đây, giống như trong mơ, vô cùng xấu hổ… Vì thế, hôm nay dẫn theo bách quan văn võ, đến đây bái kiến, không phải vì thể hiện công trạng, không phải vì kể khổ, chỉ để nói cho Hoàng Tổ một chuyện… Đại Chu ta, sông núi bình yên!”
Lời nói vừa dứt, Cơ Minh Nguyệt bái một bài.
Đúng vào khoảnh khắc cúi đầu xuống, đột nhiên ngọn núi hình người ở trước mắt lóe lên một đạo ánh sáng màu vàng. Ánh sáng màu váng lóe lên.
Cơ Minh Nguyệt biến mất tại chỗ.
Chỉ còn lại đám người chấn kinh.
Cơ Minh Nguyệt có thể cảm nhận được, bản thân xuất hiện vấn đề.