Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 880: CHƯƠNG 880: NGƯỜI ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH TRƯỚC TRONG SỐ PHẬN

Trước mắt nàng đất trời thay đổi, đợi đến khi tỉnh táo lại, đã đến một không gian mù sương. Các bách quan văn võ đi theo nàng cùng đến đây, cũng không nhìn thấy bóng dáng.

Nàng thăm dò đi từng bước một về phía trước, chỉ cảm thấy khắp nơi đều là một mảnh hỗn độn, cái gì cũng không nhìn được rõ ràng. Nhưng nàng không hề hoảng loạn.

Bởi vì trong mơ hồ, nàng có một loại dự cảm.

Đó chính là ở đây, bản thân mình sẽ không có nguy hiểm gì.

“Con cháu bất hiếu Cơ Minh Nguyệt, bái kiến Hoàng Tổ!”

Cơ Minh Nguyệt nhìn xung quanh bốn phía, cúi người bái.

Người có thể ở đây, dịch chuyển nàng đến không gian quỷ dị này, ngoại trừ Cơ Hạo Thiên, rõ ràng không thể nào có người thứ hai. Cơ Minh Nguyệt không khó để đoán, đây là triệu hồi của Cơ Hạo Thiên đối với nàng.

Mọi chuyện đúng là như thế.

“Thật sự không ngờ được, có một ngày thật sự còn có thể gặp được hậu nhân của Cơ thị.”

Một giọng nói thăng trầm vang lên.

Giọng nói này, khiến cho Cơ Minh Nguyệt theo bản năng có chút kích động. Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía trước.

Sương mù tiêu tán, hỗn độn biến mất, lộ ra thân ảnh của Cơ Hạo Thiên. Có thể thấy được, Cơ Hạo Thiên đang đứng ở phía trước.

Chỉ là trạng thái của ông ấy rất không tốt.

Đầu cúi thấp, tứ chi, bị xiềng xích lạnh lẽo cứng rắn trói chặt, dây xích kéo dài đến tận vào trong sâu sương mù, phảng phất như là liên kết lại cùng với không gian này, mà đầu tóc của Cơ Hạo Thiên đã trở nên trắng xóa, đầu cúi xuống thấp hơi ngẩng lên, có thể nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của ông ấy, cùng với đôi môi không có một chút màu máu nào.

Đây làm gì có bộ dáng của Cơ Hạo Thiên dùng nắm đấm chấn động sông núi, vô địch thiên hạ? Đây rõ ràng là một tù nhân đang chịu áp lực khủng khiếp.

Nhìn thấy cảnh tượng này, nhất thời đôi mắt của Cơ Minh Nguyệt đỏ lên.

“Hoàng Tổ, đây rốt cuộc là tình huống gì vậy?”

Diệp Ninh nói, Cơ Hạo Thiên tự nguyện dung nhập vào trong ngọn núi hình người, trở thành một bộ phận của phong ấn. Điều này rất vĩ đại.

Nhưng bây giờ xem ra, đây làm gì có một chút ý tự nguyện nào?

Nhìn có vẻ giống như là Cơ Hạo Thiên bị nhốt ở đây, đặc biệt là trên người ông ấy, khắp nơi có vết nứt, Cơ Minh Nguyệt gần như có thể tưởng tượng được, sự đau đớn giãy dụa của ông ấy, muốn rời khỏi nơi này, nhưng mà xích sắn cứng rắn như thế, khiến cho ông ấy căn bản không trốn thoát được, cho dù da thịt bầm tím, cũng không thể có được tự do!

Thân thể già nua, mệt mỏi, còng xuống đó, cùng với đầu rũ xuống của Cơ Hạo Thiên, đương nhiên không phải là Hoàng Tổ không gì không thể ở trong tâm trí của Cơ Minh Nguyệt.

Trong chớp mắt, nàng nhớ đến rất nhiều thứ liên quan đến âm mưu. Lẽ nào Hoàng Tổ không phải tự nguyện như thế?

Lẽ nò Hoàng Tổ là bị người khác hãm hại? Lẽ nào vùng đất phong ấn là cuộc lừa đảo?

Các loại thuyết âm mưu, dâng lên trong đầu nàng như một điều đương nhiên.

Cơ Hạo Thiên nhìn Cơ Minh Nguyệt, trong đôi mắt mệt mỏi lóe lên nụ cười, dường như ông ấy có thể đọc hiểu lòng người, biết Cơ Minh Nguyệt đang nghĩ cái gì.

“Không cần đoán linh tinh, không có bất kỳ người nào bức ép trẫm, trẫm đúng là tự nguyện như thế.”

Lời này vừa nói ra, Cơ Minh Nguyệt mới dễ chịu hơn một chút, chỉ là nhìn dây xích của trên người Cơ Hạo Thiên, nàng lộ ra thần sắc khó hiểu.

“Nhưng mà…”

Cơ Hạo Thiên giơ tay lên, dây xích cũng bắt đầu lay động, trong đôi mắt ông ấy tràn ngập ý cười.

“Ngươi nói cái gì?”

“Đây là do trẫm tự đặt ra.”

“Nếu như không có những sợi dây xích này, sợ rằng trẫm đã sớm không chống đỡ được áp lực nữa.”

Cơ Minh Nguyệt lộ ra thần sắc khó có thể tin.

“Cái gì?”

Thế mà những sợi dây xích này lại là do Cơ Hạo Thiên đặt.

Cũng chính là nói, ông ấy là tự khóa bản thân mình? Trên đời này còn có chuyện hoang đường như thế sao?

Nhưng có những lúc hiện thực chính là tràn ngập màu sắc huyền hiệu, Cơ Hạo Thiên mệt mỏi nói.

“Ngươi không biết, khi cơ thể và thần hồn của trẫm, hoàn toàn dung hợp thành một thể với ngọn núi phong ấn này, khoảnh khắc đó, rốt cuộc áp lực sẽ đáng sợ như thế nào?”

“Cô độc, chết chóc, lạnh lẽo, tối tăm, tuyệt vọng… Phía sau phong ấn, là một thế giới khó có thể hình dung, ta không thể nào nhìn thẳng vào nó, khi ta nhìn thẳng vào nó, ta cũng đang nhìn vào ta… Trực giác nói với ta, ở đó có điều rất đáng sợ!”

“Đứng trước mặt điều đáng sợ to lớn đó, một người sống, có thể suy nghĩ, rất khó lúc nào cũng giữ được bình tĩnh, người có độ cứng rắn đến đâu cũng có lúc không chống đỡ được, trẫm lo lắng có một ngày, trẫm sẽ không chịu được, trẫm sẽ sợ hãi, vì thế trẫm… đã chặt đứt đường lui, khóa bản thân mình ở nơi này.”

Cơ Hạo Thiên nhìn sợi xích sắt trói buộc mình, rất khó nói ra là tâm tình nói, nói hận, rõ ràng là không đến mức đó, dù sao những sợi dây xích này, đúng là có thể mang đến cho ông ấy giúp đỡ rất lớn, nói thích, đương nhiên cũng không thể nào, bởi vì những sợi dây xích này, khiến cho ông ấy vĩnh viễn không thể nào rời khỏi đây được, nhất định phải lúc nào cũng ở đây, gánh chịu áp lực cực lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!