“Sự thật đã chứng minh, trẫm làm đúng, nếu như không có những sợi dây xích này, trẫm có thể đã sớm sụp đổ rời khỏi nơi này, nếu như trẫm rời khỏi đây, vậy thì tất cả đều sẽ kết thúc!”
Cơ Hạo Thiên vĩnh viễn cũng không thể nào quên, lúc đó khi bản thân ông phát hiện ra vùng đất phong ấn, là tâm tình như thế nào. Chấn động, sợ hãi, nhưng càng nhiều hơn, vẫn là trách nhiệm.
Ông trỗi dậy từ dân gian, sáng tạo ra một nhân gian thái bình, Đại Chu là kiệt tác đắc ý nhất đời này của Cơ Hạo Thiên, ông ấy tuyệt đối không cho phép bất kỳ ngoại lực nào, phá hoại thứ mà ông trân quý nhất.
Vì thế, ông ấy đã kiên quyết đưa ra quyết định này. Cơ Minh Nguyệt nhìn Cơ Hạo Thiên.
Bắt đầu từ khi nàng sinh ra, vị tiên tổ này đã mang đến cho nàng vinh quang vô tận, nhưng bây giờ lại cứ nhếch nhác như thế đứng ở trước mặt nàng. Chuẩn xác mà nói, thậm chí là còn không đứng nổi.
Ông ấy mệt mỏi như thế, cả người giống như là bị ép hết sức lực vậy, dáng vẻ tiều tụy, thân hình gầy yếu, đến khí lực ngẩng đầu lên, gần như cũng không có.
Cơ Minh Nguyệt từng tưởng tượng rằng, có một ngày Hoàng Tổ sẽ quay trở lại như tia chớp.
Nhưng mà hiện thực lại kỳ diệu như thế, cuối cùng hai người họ cũng gặp mặt, nhưng Cơ Hạo Thiên lại là dáng vẻ này. Nếu như nói không đau lòng, vậy thì nhất định là không thể nào.
Nhưng trong lòng Cơ Minh Nguyệt càng nhều hơn, vẫn là bi thương.
Cơ Hạo Thiên, một nam nhân khai sáng ra con đường trước nay chưa từng có cho Võ đạo, đã từng mạnh mẽ như vậy, trấn áp thời đại, nhưng mà cuối cùng, thế mà lại luân lạc thàng bộ dáng này.
Đây không phải là dáng vẻ trong tưởng tượng mà Hoàng Tổ nên có.
“Hắc ám xâm nhập, thật sự đáng sợ như thế sao?”
Cơ Minh Nguyệt có chút tuyệt vọng.
Cơ Hạo Thiên là anh hùng trong lòng nàng, cũng là sự kiêu ngạo của nàng, ở trong mắt của Cơ Minh Nguyệt, cái gọi là vô địch, chính là chỉ Cơ Hạo Thiên. Nhưng một cường giả tuyệt thế như vậy, thế mà lại trở thành bộ dáng này.
Từ đó có thể nhìn ra, hắc ám xâm nhập đáng sợ như thế nào.
“Hắc ám xâm nhập, chỉ là một khái nhiệm chung chung, nó không thể dùng đáng sợ để hình dung, nó là một thế giới to lớn độc lập, rộng lớn, có lẽ còn lớn hơn nhiều so với Tiên Giới ở trong truyền thuyết, chỉ là trong thế giới này, không có một chút tình cảm nào… Mới bắt đầu, trẫm cho rằng, chỗ đáng sợ nhất của thế giới hắc ám, chính là vô số quái vật ở trong đó, nhưng sau này trẫm mới phát hiện, hóa ra bản thân thế giới hắc ám chính là một quái vật, khi nó đến đây, sẽ nuốt chửng tất cả!”
Cơ Hạo Thiên không hề che giấu chút nào vẻ sợ hãi ở trong đôi mắt của mình.
Ông ấy đã từng cường đại như thế. Một mình trấn áp Tiên Môn.
Mà sau khi vô địch thiên hạ, lại tiến thêm một bước, đó là càng đạt đến đỉnh cao. Lúc đó, Cơ Hạo Thiên cô đơn như tuyết, muốn tìm một đối thủ rất khó khăn. Có thể tưởng tượng, lúc đó, ông ấy tự tin như thế nào.
Nhưng chính là vùng đất phong ấn, thoáng cái, chỉ nhìn bằng mắt, vào khoảnh khắc nhìn thấy thế giới hắc ám kia, ông ấy đã vứt đi tất cả kiêu ngạo của mình, trong lòng chỉ còn lại tràn ngập sợ hãi.
“Bản thân thế giới hắc ám, chính là một quái vật?”
Cơ Minh Nguyệt nghĩ đến những lời lúc trước Diệp Ninh từng nói.
“Ta từng nghe thấy một cách nói, nói rằng hắc ám thế giới không phải là vẫn luôn không thay đổi, nó vẫn luôn vận động, thế giới này có rất nhiều thế giới, một khi bị hắc ám thế giới đụng phải, đều sẽ trực tiếp bị nuốt chửng, không còn để lại cái gì cả, xóa bỏ tất cả dấu vết!”
Nghe xong, Cơ Hạo Thiên có chút bất ngờ.
“Không ngờ được, ở trong thế giới khép kín này của chúng ta, thế mà còn có người biết chuyện này.”
Câu trả lời của Cơ Hạo Thiên, chắc chắn đã chứng thực suy đoán của Nam Cung Lương Nhân.
Trong lòng Cơ Minh Nguyệt cảm thấy chấn động, nhưng càng nhiều hơn đó là trong đầu tràn ngập câu hỏi.
“Nhưng vấn đề là, nếu như hắc ám xâm nhập thật sự đáng sợ như thế, vậy thì thời kỳ thượng cổ, vì sao Nhân tộc và Yêu tộc liên thủ, có thể phong ấn nó lại chứ?”
Đây là chuyện mà nàng không thể hiểu được.
Cũng là chuyện tất cả Nhân tộc, Yêu tộc, đều không thể nào hiểu được.
Nếu như hắc ám xâm nhập thật sự đáng sợ như thế, vậy thì thời kỳ thượng cổ nên giải thích như thế nào? Tiền nhân có thể phong ấn nó lại, vì sao hậu nhân lại không thể?
“Phong ấn?”
Đột nhiên Cơ Hạo Thiên bật cười, giống như là nghe thấy một chuyện cười vô cùng hoang đường vậy, trong tiếng cười của ông ấy, tràn ngập mỉa mai.
“Không có người nào có thể phong ấn thế giới hắc ám!”
“Đây là một chuyện cười lớn!”
“Thời kỳ thượng cổ, căn bản không phải là hắc ám đến, mà chỉ là bóng của thế giới hắc ám mà thôi!”
Trong lòng Cơ Minh Nguyệt lỡ một nhịp.
“Bóng?”