Lời nói của ông vừa dứt, bản nguyên tinh huyết bất ngờ bộc phát, trực tiếp hóa thành sương mù máu, dung nhập vào trong cơ thể Cơ Minh Nguyệt, sau đó ngưng tụ ở trong cơ thể của nàng, cuối cùng dung nhập vào trong thân thể của hoàng tử.
Bùm!
Đúng vào lúc này, thế giới bên ngoài bất ngờ xuất hiện dị tượng kinh người.
Chỉ nhìn thấy bầu trời chấn động, mặt trời lo lớn, hừng hừng phun ra lửa nóng, nhiệt lực dâng lên vô cùng vô tận. Có thể nhìn thấy cả bầu trời sao, mặt trăng, sáng như đã, quang minh thánh khiết, khiến người ta mê hoặc. Nhật nguyệt cùng xuất hiện ở trên bầu trời.
Mặt trời rực rỡ, đại biểu cho Võ đạo. Trăng sáng xa xôi, đại biểu cho Nho đạo. Văn võ kết hợp, khí vận ngập trời!
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong một căn nhà cỏ ở trong một sơn cốc không tên của giới tu hành, có một lão giả bước ra. Lão giả này không phải ai khác, chính là Thiên Cơ Tử từng xem bói cho Tiên Môn.
Ông ta tinh thông đạo bối toán, vô cùng mẫn cảm với biến hóa của thiên cơ, lúc này Thiên Cơ Tử lộ ra thần sắc kinh ngạc, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.
“Đây là… có con của khí vận sắp chào đời rồi!”
Cái gọi là con của khí vận, đó là nhân vật chính của trời đất. Vừa sinh ra đã mang theo may mắn to lớn.
Gặp phải nguy khiểm không chết, ngược lại có thể hóa nguy thành phúc.
Sắc mặt Thiên Cơ Tử trắng bệch, ngon tay điên cuồng tính toán.
“Kỳ quái, kỳ quái, thế giới này vốn dĩ đã trên bờ vực sụp đổ, kết cục sẽ là bóng đêm bao trùm vĩnh viễn, bây giờ thế mà lại có con của khí vận sinh ra… Thế cục diệt thế, làm sao lại có con của khí vận của được, lẽ nào hai chuyện này sẽ không xung đột sao?”
Nhất thời trong lòng ông ta hỗn loạn. Người tâm loạn đâu chỉ có ông ta. Còn bao gồm cả Diệp Ninh.
Diệp Ninh đang vuốt ve hồ ly bất ngờ ngẩng đầu, nhìn dị biến trong đất trời, màu cau chặt lại.
“Vì sao, ta lại có một loại kích động lạ lùng?”
Loại kích động này, giống như là dị tượng lần này, có mối quan hệ chặt chẽ với hắn vậy.
Quay trở lại vùng đất phong ấn.
Cơ Minh Nguyệt kinh hô.
“Hoàng Tổ, người làm sao thế?”
Có thể nhìn thấy được, sau khi Cơ Hạo Thiên tặng bản nguyên tinh huyết đi, cả người càng trở nên già yếu, gầy gò hơn. Giống như là một cơn gió cũng có thể thổi bay ông vậy.
Trong đôi mắt mệt mỏi của Cơ Hạo Thiên, lóe lên một tia nhẹ nhõm.
“Không sao, trẫm… tình hình của trẫm ngươi không cần lo lắng, đi đi, ngươi cứ việc đi làm chuyện của ngươi, chuyện này kết thúc, đợi đến khi hắc ám hoàn toàn đến, ngươi và ta vẫn còn sẽ gặp mặt.”
Cơ Hạo Thiên không muốn nói nhiều, ông phất phất tay, trước mắt Cơ Minh Nguyệt tràn ngập sương mù. Nàng có thể cảm nhận được, có một cỗ sức mạnh mạnh mẽ, đang đẩy nàng ra khỏi nơi này.
“Hoàng Tổ…”
Hốc mắt Cơ Minh Nguyệt rưng rưng, nàng làm sao có thể không biết, Cơ Hạo Thiên đã ban cho của của nàng một tạo hóa lớn, nên đã hao tổn rất lớn tài nguyên của mình. Đối với ông mà nói, chắc chán là thương tích chống chất.
“Còn có một chuyện, trẫm muốn hỏi ngươi, năm đó trẫm rời khỏi Cửu Châu, cái lão già Lý Chính Phong đó đi đâu rồi?”
Giọng nói già nua của Cơ Hạo Thiên, truyền đến như có như không.
Lý Chính Phong. Chính là Giám Chính đời đầu tiên.
Cũng là huynh đệ tốt của Cơ Hạo Thiên. Cơ Minh Nguyệt vội vàng trả lời.
“Giám Chính đời đầu tiên, một ngàn năm sau khi người rời đi, cũng đã rời khỏi Đại Chu, đi tìm tung tích của người rồi, dựa theo suy đoán, có lẽ ông ấy đã đi ra ngoài lãnh địa…”
Nói đến đây, Cơ Minh Nguyệt có chút không thể kìm nén được. Giám Chính đời đầu tiên, thật sự là có chút đáng thương.
Ông ấy vì tìm kiếm Cơ Hạo Thiên, rời khỏi thế giới này, nhất định ông ấy cho rằng Cơ Hạo Thiên cũng đã sớm rời đi. Nhưng lại không biết, Cơ Hạo Thiên vẫn luôn ở thế giới này.
Lần này ông ấy đi, đã được định trước là sẽ không có bất kỳ thu hoạch nào.
Bây giờ, thương hải thương điền, thời gian trôi nhanh, có trời mới biết bây giờ ông ấy có còn ở trên đời này hay không.
“Ai…”
Cơ Minh Nguyệt không nhìn thấy thần sắc của Cơ Hạo Thiên, chỉ có thể trong mơ hồ nghe thấy một tiếng thở dài, nhưng mà lại rất xa xôi, hiện ra rất không chân thực.
Trước mắt mơ hồ.
Nàng lại lần nữa quay trở lại thế giới của con người.
“Bệ hạ!?”
Văn võ bách quan nhìn Cơ Minh Nguyệt, cả mặt tràn ngập thần sắc dò hỏi.
Bệ hạ đột ngột biến mất, rồi lại đột ngột xuất hiện khiến cho không ít người kinh ngạc. Nhưng Cơ Minh Nguyệt lại không có ý giải thích.
Nàng bất giác đưa tay đặt lên phần bụng của mình, nói.
“Về kinh thành!”
Hôm nay nàng thu hoạch được rất nhiều.
Về mặt chính thống của Thiên Tử, có được sự công nhận của Cơ Hạo Thiên. Cốt nhục ruột thịt của bản thân mình, có được ban tặng của Cơ Hạo Thiên.
Chuyện quan trọng nhất là, nàng còn biết rất nhiều bí mật liên quan đến thế giới hắc ám.