Đối với Cơ Minh Nguyệt hiện tại mà nói, đi lại chưa bao giờ là vấn đề rắc rối, nàng dùng tốc độ nhanh nhất quay trở lại hoàng cung. Sau đó chuyện đầu tiên, chính là liên lạc với Diệp Ninh.
Nàng muốn nói hết toàn bộ những chuyện mà bản thân mình biết với Diệp Ninh. Đặc biệt là người được vận mệnh lựa chọn mà Cơ Hạo Thiên nói.
Cơ Minh Nguyệt cho rằng, người này nhất định là Diệp Ninh. Đáng tiếc, vẫn là không liên lạc được với Diệp Ninh.
“Tên xấu xa này!”
Cơ Minh Nguyệt nghiến răng.
Nàng biết Diệp Ninh cố ý làm vậy.
Cố ý chặn Cơ Minh Nguyệt, không liên lạc với bên triều đình, chính là vì đề phòng người khác khuyên hắn đừng đi mười vạn ngọn núi. Cơ Minh Nguyệt rất khó chịu.
Lúc trước thực lực của bản thân không đủ mạnh, bất lực không làm gì được Diệp Ninh.
Bây giờ bản thân nàng có sức mạnh cường đại, nhưng vẫn như trước không thể làm được gì Diệp Ninh. Đây giống như là người trời sinh ra đã để khắc nàng vậy.
Lẽ nào thật sự trời sinh đã bị Diệp Ninh chèn lên đầu sao?
Đứng trước loại chuyện lớn này, tình cảm cá nhân nhất định phải tạm thời đặt sang một bên, nếu như đã không liên lạc được với Diệp Ninh, Cơ Minh Nguyệt cũng sẽ không ngu ngốc ngồi đợi không.
Nàng muốn lan truyền những tin tức mà mình biết ra ngoài.
Không chỉ là văn võ bách quan Đại Chu, còn bao gồm cả Phật Môn, Ma Tông, thậm chí là Tiên Môn!
Bởi vì đây là bí mật liên quan đến sống chết tồn vong của toàn thế giới, nàng không cần thiết phải che giấu. Ngược lại, người biết được càng nhiều càng tốt.
Khi tất cả mọi người đều biết chân tướng, biết được tính nghiêm trọng, mới nghiêm túc đối đãi với nó. Đương nhiên, còn có một nguyên nhân.
Đó chính là nếu như không liên lạc được với Diệp Ninh, nhưng mà chỉ cần tin tức này truyền đi đủ nhanh, đủ rộng, sớm muộn gì Diệp Ninh cũng sẽ biết. Vì thế, đối với Cơ Minh Nguyệt mà nói, nhiệm vụ cấp bách trước mắt, chính là phải liên lạc được với các thế lực lớn.
Phật Môn và Ma Tông đều dễ nói.
Bởi vì liên quan đến Diệp Ninh, Phật Môn và Ma Tông cùng với Đại Chu hiện tại là quan hệ hợp tác thâm sâu. Ở trong kinh thành, có không ít cao tăng Phật Môn, cùng với trưởng lão Ma Tông tọa trấn.
Bọn họ phụ trách liên lạc ngày bình thường với triều đình Đại Chu. Chỉ cần tuyên bọn họ lên điện, thông báo cho họ là được.
Về phần Tiên Môn, lại phức tạp hơn một chút, từ sau trận đại chiến Chương Hà, mười ba tông Tiên Môn đã thu gom thế lực, rút toàn bộ đệ tử môn hạ ra khỏi kinh thành.
Đừng nói là kinh thành, cho dù là khi hoạt động ở trong Cửu Châu, cũng là giấu đầu lộ đuôi. Dù sao nhìn tình hình trước mắt, Đại Chu và mười ba tông Tiên Môn, còn chưa hòa hợp.
Một khi thân phận bại lộ, tám phần là bọn họ sẽ gặp rắc rối.
Nhưng Cơ Minh Nguyệt không nghĩ đến chuyện này, ngủ thôi cũng có người mang gối đầu đến, nàng đang lo lắng không tìm được người nói tin tức này với mười ba tông Tiên Môn, kết quả vừa đùng lúc nhận được tin tức sứ giả của mười ba tông Tiên Môn đến hoàng cung.
“Cái gì? Mười ba tông Tiên Môn đến rồi?”
Cơ Minh Nguyệt lộ ra thần sắc nghi hoặc.
Tại sao bọn họ lại đến kinh thành?
Lẽ nào là có mục đích nào đó không thể nói cho người khác biết?
Không trách Cơ Minh Nguyệt có chứng ảo giác bức hại, mà đây là do nhiều năm nay nàng đấu trí đầu dũng với Tiên Môn, khiến cho nàng vẫn luôn không ngừng dùng ác ý lớn nhất để suy đoán Tiên Môn.
Trong tiềm thức của nàng Tiên Môn đến cửa, đại biểu cho không có chuyện gì tốt.
“Hồi bẩm bệ hạ, chính là mười ba tông Tiên Môn, lần lượt do tu sĩ Địa Tiên Cảnh dẫn đầu.”
Lưu Cẩn trả lời nói.
“Bọn họ đến tìm trẫm làm cái gì?”
Cơ Minh Nguyệt hỏi.
“Dựa theo những gì bọn họ nói, là vì hàn gắn quan hệ với Đại Chu mà đến.”
Khi Lưu Cẩn nói những lời này, cảm xúc dao động rất lợi hại.
“Hàn gắn quan hệ…”
Cơ Minh Nguyệt nhìn Lưu Cẩn một chút.
Nàng từ trên mặt Lưu Cẩn, nhìn thấy được vẻ kích động và điên cuồng vui mừng. Đương nhiên nàng hiểu đây là vì sao.
Hàn gắn quan hệ…
Chỉ là một loại cách nói tinh tế hơn mà thôi.
Nhưng ai cũng biết, cái mà Tiên Môn gọi là hàn gắn quan hệ, đại biểu cho bọn họ đã nhượng bộ rồi.
Nếu như không nhượng bộ, thì làm sao lại chủ động đến tận cửa? Đây là cầu hòa? Hoặc là xin hòa?
Tóm lại, ý nghĩa trong đó, không cần nói cũng biết.
Rõ ràng Lưu Cẩn cũng nhìn ra được điểm này, vì thế hắn mới kích động như thế. Tuy hắn là một thái giám, nhưng cũng là người vì nước vì dân.
Ngay từ đầu khi vẫn chỉ là một thái giám áo xanh nho nhỏ, hắn ở phía sau lưng cũng vừa tức vừa giận. Tiên Môn đã từng áp bức, vẫn như trước vô cùng sống động.
Mà hôm nay, thế mà Tiên Môn lại chủ động nhượng bộ!
Không trải qua những năm tháng đau đớn đó, rất khó có được cảm xúc dâng trào giống như Lưu Cẩn lúc này. Nhưng Cơ Minh Nguyệt là người đích thân trải qua đoạn năm tháng đó, lại không kích động giống như trong tưởng tượng.