Cơ Minh Nguyệt cũng từng tưởng tượng, khi bản thân nàng lại lần nữa nhìn thấy bọn họ, sẽ là tâm tình như thế nào? Có khi nào sẽ cố ý gây phiền phức cho bọn họ không? Hoặc là chua ngoa sỉ nhục bọn họ một chút? Thật sự không được nữa, âm dương quái khí nói vài câu cũng được.
Nhưng mà khi tưởng tượng biến thành sự thật, nàng mới phát hiện, trong lòng của mình bình tĩnh như thế nào. Cường giả chân chính, sẽ không cố ý tranh giành những điều nhỏ nhặt này.
Nàng càng âm dương quái khí, càng muốn sỉ nhục, càng thể hiện ra nàng quan tâm. Bây giờ, Cơ Minh Nguyệt mới chân chính có tâm thái của cường giả.
Sau khi Cơ Minh Nguyệt nói xong một câu không có chút cảm xúc nào, lại nói thêm.
“Hôm nay các vị lên điện, là có chuyện gì?”
Mọi người đứng dậy.
Chí Dương đạo nhân nhìn về phía Cơ Minh Nguyệt.
Sự bình tĩnh của Cơ Minh Nguyệt khiến cho ông ta thở phào một hơi. Thật ra ông ta cũng rất sợ.
Sợ Cơ Minh Nguyệt có khi nào sẽ cố ý làm khó bọn họ một chút, khiến cho bọn họ không xuống được.
Thậm chí ông ta còn chuẩn bị sẵn tâm lý bị sỉ nhục.
Nhưng mà Cơ Minh Nguyệt không hề làm như thế. Nàng thể hiện ra rất có tầm nhìn.
Nhưng chính bởi vì như thế, Chí Dương đạo nhân mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, có một loại thất vọng khó nói. Có những lúc, không quan tâm hắn, còn đau hơn là đánh hắn.
Sự bình tĩnh của Cơ Minh Nguyệt, khiến cho Chí Dương đạo nhân sinh ra cảm giác chênh lệch về tâm lý, mà điều thật sự khiến cho ông ta cảm thấy chấn động, thật ra vẫn là cảm giác lúc này Cơ Minh Nguyệt đem đến cho ông ta.
Chí Dương đạo nhân không phải chưa từng gặp Cơ Minh Nguyệt.
Nhưng mà Cơ Minh Nguyệt ở trong quá khứ, không hề được ông ta đặt vào trong mắt. Tuy là Thiên Tử.
Nhưng cũng chỉ là Thiên Tử mà thôi.
Cơ Minh Nguyệt ngoại trừ có thân phận Thiên Tử ra, không còn cái gì đáng nói. Giữa Thiên Tử, tự nhiên có khoảng cách.
Ví dụ như Cơ Hạo Thiên.
Cho dù không phải là Thiên Tử, nhưng mà trong trời đất này vẫn như trước không có người nào dám hỗn xược ở trước mặt Cơ Hạo Thiên.
Cơ Minh Nguyệt không phải Cơ Hạo Thiên.
Nhưng mà Cơ Minh Nguyệt hiện tại, lại khiến cho ông ta có cảm giác đang đối mặt với Cơ Hạo Thiên. Trên long ỷ vẫn là người đó, nhưng mà thật ra đã hoàn toàn khác rồi. Chỉ nhìn vào mắt của Cơ Minh Nguyệt, ông ta đã có một loại cảm giác rùng mình sợ hãi.
“Đây là vì sao? Đại Chu thay đổi trở thành hoàng triều bất diệt, lẽ nào cũng khiến cho Thiên Tử có lợi sao?”
Trong lòng Chí Dương đạo nhân vô cùng chấn động, chỉ cảm thấy Cơ Minh Nguyệt hiện tại, đã là sự tồn tại mà ông ta hoàn toàn không thể đắc tội được. Ông ta đoán là bởi vì nguyên nhân Đại Chu trở thành hoàng triều bất diệt, nhưng mà lại không dám chắc chắn.
Dù sao ở thế giới này, chưa bao giờ từng xuất hiện hoàng triều bất diệt, Đại Chu là quốc gia đầu tiên, ông ta căn bản không có lịch sử kinh nghiệm có thể học hỏi.
Chí Dương đạo nhân không biết chân tướng. Nhưng ông ta lại âm thầm kêu khổ.
Quả nhiên Đại Chu đã không còn là Đại Chu lúc trước nữa, đã khiến cho ông ta có một loại cảm giác nhìn không thấy.
“Hồi bẩm bệ hạ, chúng ta đến đây, vì để trả lại đồ cho Đại Chu.”
Chí Dương đạo nhân kìm nén cảm xúc ở trong lòng, nói.
“Ồ?”
Liễu Thận bước ra, hỏi.
“Vật của Đại Chu mà đạo trưởng nói, cụ thể là cái gì?”
Trong lời nói này ẩn chứa một tầng ý nghĩa.
Tiên Môn đã lấy đi quá nhiều thứ thuộc về Đại Chu rồi. Rốt cuộc các ngươi muốn trả lại cái gì?
Sắc mặt Chí Dương đạo nhân không thay đổi, nói.
“Tất cả!”
Chỉ đơn giản hai chữ, khiến cho không ít người phải ngoái nhìn.
Phải biết rằng trong quá khứ, Đại Chu tuyệt đối có nội tình vô cùng hùng hậu. Thời gian mấy ngàn năm, bị Tiên Môn đào rỗng từng chút từng chút một.
Đây có thể nói là con số thiên văn không thể nào tưởng tượng được. Thế mà Tiên Môn lại nói muốn trả lại toàn bộ?
Đây là một con rất rất lớn.
Nhưng mà, khi Cơ Minh Nguyệt nhìn thấy những thứ Tiên Môn lấy ra, lại phát hiện, những thứ mà Tiên Môn lấy ra có chút vượt ra ngoài tưởng tượng.
Mười ba người, tổng cộng lấy ra ba trăm chiếc nhẫn trữ vật.
Mỗi một chiếc nhẫn trữ vật, đều là phẩm chất thượng thừa, không gian trong đó vô cùng lớn. Cơ Minh Nguyệt tùy tiện lấy một cái, ý niệm quét qua, vậy mà phát hiện trong đó được chất đầy đồ.
Ở trong đó, có không ít thứ, đều rất quen thuộc. Đều là những bảo vật mà lúc trước Cơ Hạo Thiên thu thập. Nhưng mà càng nhiều hơn, là những thứ nhìn có vẻ rất lạ.
Nàng không nhìn những chiếc những trữ vật khác, bởi vì nàng biết, tình huống ở bên trong những chiếc nhẫn khác, nhất định cũng đều là như thế. Khóe miệng nàng lộ ra một nụ cười tinh nghịch.
“Các vị tiên trưởng, lẽ nào là tính toán sai rồi? Những thứ mà các ngươi lấy đi, so với những gì các ngươi cướp đi, còn nhiều hơn gấp nhiều lần!”