Cái gì?
Nghe xong, tất cả mọi người đều lộ ra thần sắc kinh ngạc.
“So với những thứ cướp đi còn nhiều hơn gấp nhiều lần!”
“Tiên Môn đây là điên rồi sao? Bọn họ đầy là dốc hết tài sản!”
“Đúng thật là dốc hết tiền vốn!”
Tât cả mọi người đều chấn kinh.
Những thứ Tiên Môn cướp đi, vốn dĩ đã là con số thiên văn, bây giờ trả lại, thế mà lại so với con số thiên văn kia còn lớn hơn! Trong mắt trưởng lão Ma Tông lóe lên thần sắc nghiêm túc.
Ông ta rất chấn động, càng nhiều hơn vẫn là cảnh giác.
“Tiên Môn, đúng thật là quyết đoán!”
Thảo nào rất nhiều lúc Tiên Môn đều có thể áp chế lên đầu Ma Tông. Bọn họ đúng là ở một vài phương diện, là hơn nhiều Ma Tông.
Phần quyết đoán này, không phải tùy tiện lúc nào cũng có thể lấy ra được.
“Hồi bẩm bệ hạ, chúng ta không tính sai, những thứ này, vốn dĩ chính là vật của Đại Chu, hiện tại, chỉ là vật trả lại nguyên chủ, còn về phần nhiều hơn, chính là lễ vật xin lỗi… Xin bệ hạ hãy nhận lấy!”
Chí Dương đạo nhân chắp tay nói.
Sự hào phóng của mười ba tông Tiên Môn, khiến cho mọi người vô cùng chấn động.
Đừng nói là bọn họ, cho dù là Cơ Minh Nguyệt đã chuẩn bị tốt, lúc này trong lòng cũng dâng lên sóng gió. Có điều rất nhanh nàng đã bình tĩnh lại.
Nàng nhìn Chí Dương đạo nhân, nhàn nhạt nói.
“Ý của Chí Dương đạo nhân, là muốn thông qua những thứ này, để chuộc tội sao?”
Chuộc tội?
Đây là một lời nói rất hợp lý.
Mấy ngàn năm qua, Tiên Môn hoành hành, hành động càng ngày càng rầm rộ. Khiến cho Đại Chu tổn thất nghiêm trọng.
Trên có Thiên Tử, dưới có lê dân, tất cả đều vô cùng đau khổ. Đây không phải là tội nghiệt của Tiên Môn thì là cái gì?
Đương nhiên, nếu như Tiên Môn cường thế, vậy thì tội nghiệt cũng sẽ không tồn tại nữ. Kẻ yếu sẽ không có quyền lên tiếng.
Chân Long ở trên trời, sẽ không quan tâm sự sống chết của sâu kiến.
Nhưng đáng tiếc Tiên Môn đã không còn cường thế nữa, bây giờ nhân vật thay đổi, Tiên Môn không thể không thỏa hiệp. Những chuyện trong quá khứ đó, bọn họ nhất định phải đối mắt, cũng nhất định phải đưa ra một lời phản ứng hợp lý cho Đại Chu. Có điều đây chỉ là suy nghĩ một bên của Đại Chu, Chí Dương đạo nhân rõ ràng không có loại suy nghĩ này.
Nghe xong, trong chớp mắt ông ta cau chặt mày lại. Chuộc tội?
Hai chữ này, khiến cho thái dương của ông ta giật giật. Ông ta rất không thích từ này.
Tuy Tiên Môn đã quy hàng, nhưng không hề đại hiểu Tiên Môn sẽ tự nhận bản thân là tội đồ, bọn họ không hề cảm thấy bản thân đã làm sai cái gì. Nếu như nói là sai, vậy thì cũng chỉ là thế lực không bằng người khác mà thôi.
Yếu ớt, chính là tội lỗi lớn nhất. Vì thế, ông ta lắc đầu nói.
“Hồi bẩm bệ hạ, những thứ này, là lễ vật Tiên Môn và Đại Chu cuối cùng cũng hòa hợp, mà không phải là lễ vật chuộc tội.”
Ông ta vẫn như trước hi vọng giữ được cho bản thân một chút thể diện.
Tiên Môn đã nhượng bộ quá nhiều rồi, ông ta cho rằng đã đủ rồi. Đây là sự cứng rắn lần đầu tiên trong ngày hôm nay của ông ta.
Tuy loại cứng rắn này, trên thực tế vẫn là đứng ở trên nền nàng thấp kém.
Nhưng điều này đã không dễ dàng rồi.
Sau khi nói xong câu nói này, ông ta đã chuẩn bị xong Cơ Minh Nguyệt sẽ nổi giận. Nhưng ông ta chờ đợi rất lâu, cũng không đợi được lửa giận của Cơ Minh Nguyệt.
Ngược lại nghe thấy ý nhẹ nhàng vui vẻ trong lời nói của Cơ Minh Nguyệt.
“Không phải chuộc tội, vậy thì tốt, tâm ý làm hòa, nếu như đạo trưởng hi vọng dùng những thứ này, để bù đắp cho hoàng thất, triều đường, dân gian… những phá hoại và đau khổ, vậy thì trẫm đúng thật là không thể nhận những thứ này, bởi vì trẫm, không có tư cách đại biểu cho Tiên Hoàng, hoàng thúc, liệt tổ liệt tông mấy đời, những trung thần lương tướng bị bức hại đến chết, lê dân bách tính bị chém giết như heo như chó, để tha thứ cho Tiên Môn!”
Cơ Minh Nguyệt rất nghiêm túc nói.
“Vì thế những lời nói này của đạo trưởng, khiến trẫm rất hài lòng, chỉ là lễ vật, trẫm có thể nhận, trẫm cũng đồng ý với đạo trưởng, Đại Chu tạm thời sẽ không làm ra hành động báo thù Tiên Môn!”
Những lời nói này, nhất thời khiến cho sắc mặt Chí Dương đạo nhân cứng đờ.
Ông ta nằm mơ cũng không ngờ được, thế mà Cơ Minh Nguyệt lại có thể nói ra những lời nói này. Thông tin ẩn chứa trong những lời này, thật sự khiến cho ông ta rùng mình.
Không có gì ngi ngờ, Cơ Minh Nguyệt hoàn toàn không có ý dùng những bảo vật này đã xóa bỏ hết tất cả những khúc mắc trong quá khứ. Tuy Cơ Minh Nguyệt đã đồng ý, Đại Chu sẽ không nhằm vào Tiên Môn, cũng sẽ không báo thù Tiên Môn.
Nhưng ông ta chú ý đến, Cơ Minh Nguyệt nói hai chữ “tạm thời”. Hai chữ này, đã nhắc nhở quá nhiều thứ.
Bây giờ thì không, là bởi vì mọi người đều phải đối kháng với hắc ám xâm nhập, vì thế không thể tự làm tổn thấy sức mạnh của bản thân mình. Nhưng nếu như bước qua được bậc này, vậy thì không chắc chắn nữa!