Đây là uy hiếp sao? Đây không phải uy hiếp.
Cơ Minh Nguyệt chỉ là nói sự thật.
Cơ Minh Nguyệt cũng không sợ Tiên Môn sẽ ném chuột vỡ bình, bởi vì Tiên Môn càng khát khao sống sót hơn Đại Chu. Đối kháng với hắc ám xâm nhập, không sợ bọn họ không dốc sức.
Trong chớp mắt Chí Dương đạo nhân có chút hối hận.
Ông ta cảm thấy bản thân đúng thật vào lúc không nên cứng rắn thì đứng có cứng rắn loạn, sớm biết như thế, ông ta nên nói chuộc tội mới đúng. Nếu như có thể dùng những thứ này, khiến cho Cơ Minh Nguyệt buông tay, vậy thì có lẽ mới là lợi ích lớn nhất của Tiên Môn.
Lời hứa của Cơ Minh Nguyệt, nhất định vẫn là rất có hiệu, dù sao Cơ Minh Nguyệt là Thiên Tử. Nhưng hối hận đã muộn rồi.
Ván đã đóng thuyền.
Chí Dương đạo nhân cũng chỉ có thể cười ngượng ngùng.
Nhưng trong lòng ông ta, cảm quan và đánh giá đối với Cơ Minh Nguyệt, đúng là lại được làm mới lần nữa.
“Thiên Tử Đại Chu đúng thật là không giống ngày xưa, bây giờ người này, có chút đáng sợ…”
Trong đầu ông ta xuất hiện một bòng người. Bóng người đó, chính là Diệp Ninh.
Những lời vừa rồi mà Cơ Minh Nguyệt nói, ở trong thế giới này, thật ra không quá phù hợp với lý lẽ bình thường. Đặc biệt là đứng ở phương diện quốc gia.
Tiên Môn nhượng bộ, hơn nữa bỏ ra tài sản lớn, đổi lại là các thế lực khác, hoặc là nói Đại Chu lúc trước, nhất định sẽ rất hài lòng, trực tiếp đồng ý.
Nhưng mà Cơ Minh Nguyệt không như thế.
Thế mà nàng lại nói, nàng không có tư cách thay những người chết trong đau khổ và khó khăn kia tha thứ cho bọn họ? Những lời nói này, cũng quá giống phong cách của Diệp Ninh rồi.
Ở thế giới này, ngoại trừ Diệp Ninh, còn có ai có thể nói ra những lời này? Trong lòng Chí Dương đạo nhân có chút phức tạp.
Trong trong ngoài ngoài của Đại Chu, đều khiến cho ông ta cảm nhận được đau đớn. Rốt cuộc Diệp Ninh đã làm cái gì.
Hắn không chỉ dùng tân chính thay đổi thế giới này. Thậm chí hắn còn thay đổi Thiên Tử.
Biến Thiên Tử thành hình dáng của chính bản thân mình. Chuyện này làm như thế nào vậy?
Yêu nghiệt này!
Người cảm thấy Cơ Minh Nguyệt càng ngày càng giống Diệp Ninh còn có bách quan văn võ của Đại Chu, chỉ có điều bọn họ so với Chí Dương đạo nhân, nhất định là vui mừng.
Phong cách làm việc của Thiên Tử, đúng thật là có hương vị quen thuộc của Diệp đại nhân, khiến cho người khác nhiệt huyết, cũng khiến cho người ta cảm động. Nhưng Cơ Minh Nguyệt không phát hiện điểm này.
Loại thứ như thay đổi, đều là âm thầm, xảy ra từng chút từng chút một, đương sự vĩnh viễn đều là người cuối cùng phát hiện. Nàng dựa theo kế hoạch đã định từ trước, nói.
“Chuyện của Tiên Môn, tạm thời đến đây kết thúc, vừa đúng lúc tiên trưởng của mười ba tông Tiên Môn đều ở đây, trẫm có một chuyện lớn, muốn thông báo cho các vị.”
Mọi người lộ ra thần sắc nghiêm túc. Thiên Tử nghiêm túc như thế, rõ ràng đây không phải là chuyện nhỏ.
Cơ Minh Nguyệt nhìn mọi người xung quanh một lượt, nói.
“Ngày trẫm tế tổ, may mắn đi vào không gian bên trong của ngọn núi hình người, gặp mặt Hoàng Tổ, trải qua một hồi nói chuyện, trẫm biết được chân tướng của hắc ám xâm nhập, cái gọi là hắc ám xâm nhập, là chỉ thế giới hắc ám đến đây, mà thảm họa thời kỳ thượng cổ, mới chỉ là bóng của thế giới hắc ám mà thôi, mà bây giờ, thế giới hắc ám thật sự đang dần dần đến gần…”
Cơ Minh Nguyệt vừa lên tiếng, trong lòng mọi người đã dâng lên sóng gió ngập trời.
“Thế giới hắc ám? Thế mà lại có thế giới đáng sợ như vậy?”
Trong lòng bách quan văn võ chấn động, thế giới bọn của bọn họ bị sốc.
“Thảm họa thời kỳ thượng cổ, mới chỉ là bóng sao? Chỉ là bóng của một thế giới, đã thiếu chút nữa phá hủy thế giới của chúng ta, mà bây giờ thế giới hắc ám thật sự đang đến gần!”
Đại biểu của Ma Tông và Phật Môn hai mặt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ khó tin trong mắt của đối phương.
“Như thế, không phải là chúng ta đều phải chết sao?”
Sắc mặt người của mười ba tông Tiên Môn trắng bệch. Nhất thời bọn họ có chút hối hận.
Sớm biết như thế, chúng ta cần gì phải đến đây cong lưng uốn gối với Đại Chu? Dù sao mọi người đều phải cùng nhau chết.
Còn sợ cái gì?
Tóm lại, những tin tức mà Cơ Minh Nguyệt có được từ chỗ Cơ Hạo Thiên, đã thành công chấn động tấn cả mọi người. Thật ra trong lúc riêng tư, bọn họ sẽ nghĩ hắc ám xâm nhập nghiêm trọng hơn một chút.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ đến, thế mà lại có thể nghiêm trọng đến mức không thể nào chống lại được. Loại thảm họa mức độ này, bọn họ thật sự có thể chống lại được? Thế giới này còn cứu được sao?
Giống hệ với dáng vẻ mà lần đầu tiên Cơ Minh Nguyệt nghe được, cảm xúc tuyệt vọng, không kìm được dâng lên trong lòng. Cơ Minh Nguyệt nhìn thấy thần sắc của mọi người, nàng biết, bản thân không thể chỉ mang đến cho người khác tuyệt vọng, còn phải mang đến cho người khác hi vọng.